Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" để xem tin tức hàng ngày nhé!

Translate

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

Từ đâu người Đà Nẵng yêu ông Bá Thanh?


Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh đã trở về Đà Nẵng, quê hương ông để tiếp tục điều trị căn bệnh suy tuỷ sau 4 tháng chữa trị tại Mỹ. Thông tin về sức khoẻ của ông đã gây một sự xúc động đặc biệt trong tâm tư người Đà Nẵng. Hàng trăm người dân mặc kệ mưa phùn gió bấc, chờ chực hàng giờ trước cổng sân bay Đà Nẵng để đón ông; rồi rất nhiều người đã tự nguyện hiến tuỷ, cầu mong sức khoẻ ông hồi phục, để tiếp tục trở lại vị trí làm việc…


Từ cây cầu thôn Phước Đông
Năm 1981, từ phòng Nông nghiệp huyện Hoà Vang, anh cán bộ trẻ Nguyễn Bá Thanh về nhận nhiệm vụ làm chủ nhiệm Hợp tác xã 2 Hoà Nhơn. Hồi đó trong dân gian nông thôn có câu “Hợp tác, hợp te / không có miếng vải mà che cái …” nói lên nỗi bức xúc, thiếu nghèo của nông dân trong phong trào Hợp tác hoá nông nghiệp. Và vì là chủ nhiệm nên dân cũng chẳng ưa gì ông. Mỗi tháng một lần các chủ nhiệm HTX suốt ngày nghe dân chửi, bêu riếu vì cái vụ “bình công chấm điểm”, chia hoa lợi. Hoà Nhơn lúc này có 3 HTX thì chỉ riêng HTX nơi ông Thanh làm chủ nhiệm thì đời sống dân khá ổn, nhờ “ông chủ nhiệm” sâu sát từng nhà, từng gia đình… nên vụ bình công điểm khá sát đúng. Ai lười nhận ít, ai siêng nhận nhiều, không kêu vào đâu được.
Từ thôn Phước Thới (HTX 2) Hoà Nhơn đi đến trường Tiểu học trong thôn, học sinh phải lội qua một con mương rộng, dòng chảy bất thường, nên năm nào mùa lụt cũng có một hai em sảy chân, chết trôi. Dân kêu làm cầu mãi, nhưng hồi đó làm gì cũng phải chờ “kế hoạch” chẳng biết khi nào có. Đùng cái, một hôm dân Phước Đông thấy nhân công, sắt thép, vật liệu ầm ầm đổ tới.
Ông chủ nhiệm Bá Thanh thì tả xung, hữu đột, hò hét suốt ngày trên công trường. Hỏi ra mới hay, nghe dân “chửi” quá, ông tức khí đón xe đò, một mình mang bản thiết kế tự vẽ ra thấu Hà Nội để kêu. Nhờ những quan hệ học hành trước đó (ông tốt nghiệp kỹ sư của Trường Đại học Nông nghiệp Hà Nội), cây cầu “tự xin” được cho ít sắt thép, xi măng để làm. Thấy không đủ thiếu chi, ông nghĩ ra trò kết nghĩa với Công ty đóng tàu Sông Thu, rồi thò ra cái giấy xin vật liệu làm công. Nhờ vậy vài tháng sau, ngày đầu năm học mới, học sinh Hoà Nhơn được thong dong đi trên cây cầu bê tông đẹp ngất ngây đến trường, mà không phải lội qua con mươngi nguy hiểm đó.
Chính quyền xã đặt tên cầu Phước Đông (địa danh), nhưng sau dân không chịu, mà chỉ gọi là cầu Nguyễn Bá Thanh, như một sự tri ân. Đến nay sửa chữa bao nhiêu lần, dân vùng này vẫn cứ gọi vậy.
Đào giếng, đãi vàng
Năm 1985. Tỉnh uỷ Quảng Nam – Đà Nẵng ra Nghị quyết 25 về vấn đề tăng cường đầu tư nhân tài, vật lực cho miền núi. Chủ nhiệm Nguyễn Bá Thanh lúc này đã là Phó chủ tịch, Thường vụ huyện uỷ trẻ nhất tỉnh, được điều lên làm Giám đốc Nông trường chè Quyết Thắng, đóng chân tại xã 3 huyện Hiên (nay là Đông Giang). Lúc bấy giờ, anh đã nổi tiếng “chịu chơi” vì là vị giám đốc đầu tiên tự lái chiếc xe Jeep trắng chiến lợi phẩm chạy suốt ngày trên các đồi chè.
Kỷ niệm khó quên nhất về anh là câu chuyện cho phép công nhân khai thác vàng sa khoáng trên địa bàn Nông trường. Những năm 1985-1990 vô cùng khó khăn của các đơn vị kinh tế tỉnh QN - ĐN vì chuyển sang hoạt động cơ chế thị trường; khối Liên Xô và Đông Âu lại tan rã nên hàng hoá sản xuất ra không ai mua. Hàng hoá tồn kho và Nông trường Quyết Thắng cũng không ngoại lệ. Mấy trăm công nhân “đói” dài.
Suy nghĩ mãi, ông mới nghĩ ra kế, cho công nhân đi đào đãi vàng sa khoáng để tạm cải thiện đời sống trong thời điểm khó khăn. Ông bảo ngồi trên đống vàng mà bó tay chịu đói là chuyện phi lý. Nói rồi hôm sau ông cho làm luôn. Ông bày cho công nhân âm thầm khoét sâu vào lòng đất, móc vàng sa khoáng ra suối đãi, rồi mang bán. Nhờ vậy đời sống hàng trăm gia đình khá lên thấy rõ.
Lâu ngày việc vỡ lỡ! Đoàn thanh kiểm xác định việc đào đãi vàng của công nhân là do có chủ trương từ Ban giám đốc. Thế nhưng hôm đoàn thanh tra triệu tập cuộc họp thông qua kết luận, bất ngờ ông tưng tửng nói trong cuộc họp: “Đào vàng mô mà đào vàng! Tui cho phép đào giếng lấy nước uống; công nhân đào giếng, gặp phải cục vàng chẳng lẽ mang vứt đi? Họ có lấy bán mua thêm lon gạo, cọng rau thì cũng coi như BGĐ gián tiếp lo cho đời sống, chứ các đồng chí phát hiện ra tôi hay bất kỳ ai trong BGĐ tơ hào một mảy vàng, tui nhận kỷ luật liền”. Đoàn Thanh tra ớ người ra trước lý lẽ “đào giếng” này, và cuối cùng cũng không chốt lại được kết luận, vì không đủ cơ sở.
Nông nghiệp hoá thành thị
Năm 1993, Tỉnh uỷ Quảng Nam Đà Nẵng quyết định điều ông từ cương vị Giám đốc Sở Nông nghiệp về làm Chủ tịch thành phố Đà Nẵng (lúc này vẫn thuộc tỉnh). Cả thành phố rộ dư luận: “Ông Lân, ông Được (ông Trương Quang Được- Chủ tịch tỉnh QNĐN lúc này) định nông thôn hoá thành thị đây mà !”. Ông cũng ngần ngại vì quản lý đô thị không phải là “nghề” của mình. Ông ra điều kiện, nếu ông về thì phải chấp nhận 2 việc: Một giao quyền quản lý và sử dụng quỹ đất trên một số công trình để ông “đổi đất lấy hạ tầng”; hai cho phép chuyển công tác hết số cán bộ “tham” nhiều, “mưu” ít của Uỷ ban đi, lấy người mới vào để làm. Lý do vì ngân sách hàng năm của thành phố Đà Nẵng, lúc này chỉ bằng nguồn vốn hoạt động của Công ty vệ sinh TP Hải phòng (anh Nguyễn Trung Dân và Vĩnh Quyền đã có dịp phản ảnh trong bài Thao Thức Đà Nẵng đăng trên Lao Động) và nảy sinh tiêu cực trầm trọng về đất đai ở Đà Nẵng lúc này là do đội ngũ này tham mưu.
Tỉnh đồng ý và ông xin nhận luôn quỹ đất khai thác vệt 25 mét ven đường Bắc –Nam (nay là đường Hàm Nghi), hoàn tất hạ tầng cho đường Nguyễn Văn Linh (đường Đông –tây cũ), tái định cư cho dân sống ven trục lộ này, cùng số nhà chồ trên bàu Vĩnh Trung. Nhờ vậy Đà Nẵng có hai con đường khang trang, mở ra những khu đô thị mới về hướng Tây thành phố; hơn hết hàng trăm hộ dân tại đây hưởng lợi; một đêm trở thành triệu phú nhờ hai trục đường mới này. Sau đó tiếp tục nhiều con đường khác như Đống Đa, Nguyễn Tất Thành… cũng thành công tương tự và hàng vạn hộ dân được hưởng lợi lớn từ sự mở rộng của thành phố về phía Tây, Nam… Đà Nẵng hầu như xoá sạch ổ chuột, tiến đến hoàn thành tiêu chí đầu tiên của chương trình “ba có”- có nhà ở.
Chữ tài, chữ tai đi liền
Con đường Bắc – Nam cũng là “cái hoạ” sau này của ông Nguyễn Bá Thanh. Ngày khánh thành cây cầu Sông Hàn, Giám đốc (GĐ) Công ty Hợp doanh xây lắp P.M.T bị bắt ngay sau khi vừa nhận tấm bằng khen xây cầu Sông Hàn; GĐ, PGĐ Công ty Xây dựng nhà Đà Nẵng cũng bị bắt sau đó. Trong quá trình đi cung, ông T đã khai “chung” cho ông Bá Thanh 4 tỷ đồng, đổi lại để nhận công trình làm đường Bắc- Nam. Đây là số tiền rất lớn lúc bấy giờ. Ông bị kiểm điểm, tường trình lên, xuống trần ai mấy tháng trời. Thậm chí trong dư luận đồn đãi bắt giam ông… May sau việc này được làm rõ ràng. Ông vào Thành uỷ với số phiếu cao nhất trong kỳ Đại hội Đảng bộ thành phố năm đó.
Nói chuyện cầu Sông Hàn, có một việc liên quan đến tài ứng xử của ông Nguyễn Bá Thanh mà người Đà Nẵng vẫn nhớ. Nguyên trước năm 2000, đời sống kinh tế-xã hội hai bờ Đông- Tây sông Hàn chêch lệch đến mức, từ lâu trong dân gian có câu: “con gái quận 3, không bằng bà già quận 1”. Ông quyết tâm xây dựng cầu Sông Hàn để phát triển phía Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn ngang bằng với các quận trung tâm bên này sông, đồng thời khai thác cả 1 vùng ven biển đầy tiềm năng vẫn ngủ yên hàng trăm năm nay. Thiếu vốn, ông chủ trương kêu gọi nhân dân đóng góp tuỳ lòng hảo tâm, kẻ 500 ngàn, người 1 triệu xây cầu. Riêng gia đình ông góp 30 triệu.
Số tiền đóng góp đó cũng bị không ít người ngờ vực. Trong cuộc họp định kỳ 3 tháng một lần giữa ông với Câu lạc bộ hưu trí Thái Phiên có người đứng lên hỏi rằng: “Ông Thanh lương ba cọc ba đồng, mà tiền đâu ra nhiều vậy ?”. Lác đác có tiếng vỗ tay vì đây là câu hỏi khó. Ông trả lời: “Tiền này từ bán quà người ta biếu tui”. Cả khán phòng đột nhiên lặng như tờ. Ông tiếp tục: “ Khách đến thăm, biếu chai rượu, gói trà chả lẽ trả lại. Như hôm qua, mấy anh Hải Phòng ghé thăm tặng hai chai rượu ngoại. Tôi cũng nhận! giao hết cho nhà khách số 4 (Nhà khách Uỷ ban) giữ, bán thu tiền lập ra cái quỹ. Người dân cơ nhỡ, gặp khó, ban chủ nhiệm cứ lấy tiền bán quà đó mà ủng hộ, sau đó báo lại cho tôi. Hôm nay thành phố cần tôi mang góp chứ có chi không hợp lý đâu ?”. Hội trường vỗ tay nhiệt liệt, không biết vì tấm lòng ông hay tài ứng phó thông tuệ như vậy.
Người bạn của báo chí
Đà Nẵng trực thuộc trung ương năm 1997, ông Nguyễn Bá Thanh được bầu làm Chủ tịch đầu tiên của thành phố sau ngày chia tách với Quảng Nam. Ông quy định mỗi tháng họp với báo chí một lần; 3 tháng họp với Câu lạc bộ hưu trí Thái Phiên (CLB cán bộ hưu trí trung cao cấp) để nghe và giải đáp các thông tin. Và nhất nhất như vậy cho đến ngày ông chuyển sang đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành uỷ. Có lần trong cuộc họp, không khí căng thẳng vì báo chí phản ảnh về những vướng mắc trật tự đô thị, ông đột nhiên hỏi: “Tui hỏi có ông báo TN mô họp ở đây không ?”. Phía dưới có tiếng trả lời “có đây anh !”. Ông nói luôn: “ Ông viết Đà Nẵng là địa phương nhậu nhất nước, chớ thi hồi mô mà biết nhất, với nhì chớ ?”.
Và tiếng cười vang lên với cách hỏi ngược ngộ nghĩnh như vậy; không khí cuộc họp đang nghiêm túc bỗng dưng mềm hẳn ra và trở nên cởi mở hơn nhiều. Hơn 70 cơ quan thông tấn báo chí địa phương, Trung ương trên địa bàn Đà Nẵng đều mong cuộc họp mỗi tháng này. Với ông Thanh, đây là nguồn thông tin hết sức quan trọng để góp phần điều chỉnh các chính sách, chủ trương sát hợp, đồng thời tạo ra sự thông hiểu giữa giới báo chí và công việc của chính quyền địa phương... Với báo chí thì đây là cách giải quyết các vấn đề khúc mắc nhanh nhất, vì sau mỗi ý kiến phát biểu, ngay lập tức các ban ngành cùng dự họp triển khai kiểm tra, khắc phục hay trả lời tại chỗ để giải đáp, đi đến thống nhất quan điểm xử sự…
Cây cầu là công trình mỹ thuật
Đà Nẵng thông qua quy hoạch một lúc bắc 9 cây cầu qua sông Hàn. Ngươi dân xôn xao tự hỏi, bắc làm gì mà nhiều thế? Còn chi dòng sông? Rồi đến Hội đồng nhân dân chất vấn, ông đứng lên giải thích: “Đây không phải là công trình giao thông. Nó sẽ là những kiến trúc mỹ thuật. Ông dẫn chứng tỷ lệ cầu trên dòng sông Hàn ở Seoul Hàn Quốc và những cây cầu qua sông Thames, thủ đô London -Anh Quốc… Và những cây cầu Rồng, cầu Trần Thị Lý, cầu Thuận Phước với dáng vẻ khác lạ đã lần lượt ra đời trong ý tưởng này. Cầu Rồng hiện là công trình giao thông có một không hai ở Việt Nam hiện nay. Nhiều khách du lịch mong tới Đà Nẵng để một lần chiêm ngắm cầu Rồng, tận mắt chứng kiến nó phun lửa, phun nước thế nào.
Đặc biệt với cầu Rồng được đặt gần bảo tàng Chăm, trước Đài Truyền hình Đà Nẵng, dư luận ồn ào lên tiếng. Hàng chục bài báo phản bác kịch liệt… vì cho rằng, Di tích lịch sử Bảo tàng Chăm sẽ nằm dưới gầm cầu. Ông mời một công ty tư vấn của Mỹ, tìm giải pháp xây dựng cây cầu bảo đảm mỹ thuật, phù hợp với phối cảnh không gian di tích lịch sử bảo tàng. Các nhà tư vấn đã hạ cốt cầu xuống zero, ngang với mặt đường, đồng thời tạo không gian làm Bảo tàng Chăm trở nên nổi bật trong phối cảnh. Đây là công trình cuối cùng ông làm trước khi ra Hà Nội nhận nhiệm vụ mới.

Dân tin yêu
Hai nhiệm kỳ chủ tịch, hai nhiệm kỳ bí thư, với hơn 15 năm chỉnh trang thành phố, hơn 1/3 trong số 80 vạn dân Đà Nẵng phải thay đổi, chuyển đến nơi ở mới, nhưng chỉ có mươi trường hợp khiếu kiện kéo dài đã là một công trình thành công khó nơi nào bì được. Trong những năm công tác ở Đà Nẵng, ông còn là tác giả của hàng trăm chủ trương, chính sách “không giống ai”, nhưng sau này lại là hình mẫu để các thành phố khác học tập như, xây dựng trung tâm bảo trợ để nuôi người ăn xin, lang thang cơ nhỡ nhằm thành phố vắng bóng ăn xin; hạn chế người không việc làm, không có nhà ở từ các địa phương khác nhập cư vào khu vực trung tâm; hay chính sách dưỡng liêm cho cán bộ các cơ quan pháp luật, tịch thu xe máy, sung quỹ các phương tiện đua xe trái phép…
Hơn hết ông còn gieo vào người dân Đà Nẵng lòng tự hào quê hương, để từ đó từ người trẻ đến các bậc lão niên biết điều chỉnh hành vi xứng với mỹ danh “Thành phố đáng sống”.
Những ngày này, thông tin chính thức cho biết ông bị suy tuỷ, sức khoẻ suy kiệt, nhiều người bất chấp mưa phùn, gió bấc ra sân bay đón ông từ Mỹ về điều trị trên quê hương. Đã có nhiều người xin đăng ký hiến tuỷ để chia sẻ với nỗi đau bệnh tật cùng ông. Với người dân Đà Nẵng, ông không phải là hình tượng để vinh danh, mà đó là hình ảnh thân quen, gần gũi và thật yên tâm khi có ông bên cạnh, trong công cuộc xây dựng mảnh đất quê hương mỗi ngày giàu đẹp hơn, ấm áp tình người hơn.


Người dân yêu ông Bá Thanh vì những câu chuyện mộc mạc, nhưng chân thành
ông Nguyễn Bá Thanh là người rất yêu thích bóng đá, và lúc nào cũng dành vị trí tiền đạo
Trong một lần gặp gỡ, khuyên nhũ thiếu niên hư

Người dân đứng đón ông Nguyễn Bá Thanh trong mưa phùn, gió bấc ở Sân bay Đà Nẵng 

Vụ “Linh cữu nằm chờ… kết quả giám định pháp y” ở Tiền Giang: Tử thi không có quả tim

 Sáng 10.1, các cơ quan chức năng tỉnh Tiền Giang và TP.Mỹ Tho đến làm việc với gia đình anh Trần Thế Hiển - tử nạn trong vụ hỗn chiến tại xã Mỹ Phong, TP. Mỹ Tho (Lao Động đã đưa tin: Linh cữu nằm chờ kết quả giám định pháp y) để làm thủ tục giám định pháp y lần 2. Tuy nhiên phía gia đình nạn nhân không đồng ý để cơ quan pháp y địa phương thực hiện mà yêu cầu cơ quan pháp y cấp Trung ương.


Lãnh đạo Văn phòng Cơ quan Cảnh sát Điều tra (Công an tỉnh Tiền Giang) cho biết: Để đảm bảo tính khách quan và theo đề nghị của gia đình nạn nhân, các cơ quan chức năng của tỉnh đã chấp thuận yêu cầu của gia đình nạn nhân và có văn bản đề nghị Viện pháp y Quốc gia (Hà Nội) đến khai quật quan tài giám định pháp y.
Tối 10.1, với sự chứng kiến của thân nhân gia đình và ngành chức năng địa phương, đoàn cán bộ Viện Pháp y Quốc gia gồm 7 người do bác sĩ pháp y Ngô Hường Dũng - Phó Viện trưởng Viện Pháp y Quốc gia - làm trưởng đoàn đã đến hiện trường, tổ chức khai quật quan tài giám định tử thi lần 2.
Trước đó, Trung tâm Pháp y tỉnh Tiền Giang đã giám định tử thi này nhưng phía gia đình người tử nạn cho là chưa khách quan; kết quả chưa chính xác nên đề nghị cơ quan pháp y cấp Trng ương vào cuộc. Sau hơn 2 giờ làm việc rất nhiệt tình, trách nhiệm, việc giám định tử thi đã hoàn tất. Theo biên bản cuộc giám định lần 2 này, thông qua tại hiện trường, cho thấy tử thi trong giai đoạn phân hủy, trương căng, khối cơ cạnh cổ và sau cổ có màu trắng xám thuần nhất, nhiều bộ phận trong cơ thể nạn nhân đã thối, hoại tử... đặc biệt tử thi không có quả tim.
Biên bản khám nghiệm tử thi. 
Bác sĩ Ngô Hường Dũng - Phó Viện trưởng Viện Pháp y Quốc gia - cho biết: Đoàn đã lấy một số mẫu của tử thi để xét nghiệm và sẽ công bố kết trong thời gian tới. Riêng việc thi thể “thiếu” quả tim, bác sĩ Dũng cho rằng: Cơ quan pháp y tỉnh Tiền Giang đã lấy một nửa quả tim gửi về Viện Pháp Y Quốc gia, nửa còn lại đang “giữ” tại Bệnh viện đa khoa trung tâm Tiền Giang.
Tuy nhiên phía gia đình nạn nhân cho rằng, trước đó ngành chức năng quả quyết quả tim còn nằm trong thi thể nạn nhân. Gia đình không chấp nhận việc cơ quan chức năng lấy toàn bộ quả tim của nạn nhân khi chưa được sự đồng ý của gia đình.
Về việc này, ông Trần Thanh Thảo - Giám đốc Sở Y tế Tiền Giang - cho biết: “Bác sĩ Nguyễn Văn Minh - Giám đốc Trung tâm Pháp y tỉnh Tiền Giang, người trực tiếp chỉ huy việc giám định tử thi lần 1 của nạn nhân - báo cáo là đã lấy một nửa quả tim để gửi về trên xét nghiệm, một nửa còn lại vẫn còn nằm trong thi thể nạn nhân. Theo ông Thảo, nếu thi thể sau khi khám nghiệm mà không còn nửa quả tim thì có thể sai, nhưng trách nhiệm thuộc về ai cần phải điều tra mới biết rõ.

Biên bản khám nghiệm tử thi. 
Trong quá trình làm việc giữa các ngành chức năng Tiền Giang và gia đình nạn nhân đã xảy ra nhiều cuộc tranh luận, cãi vã gay gắt về thủ tục giám định, phát ngôn trong việc giải quyết kiến nghị của gia đình; phân tích về việc thiếu quả tim và lập biên bản cuộc giám định... Trong thời điểm giải phẫu tử thi và công bố biên bản giám định, ngành chức năng không cho phóng viên báo chí và gia đình ghi âm, chụp ảnh...
Đến khoảng 24h đêm 10.1, sau khi thống nhất nội dung trong biên bản giám định tử thi, gia đình nạn nhân mới chấp nhận tổ chức an táng thi thể. Bà Võ Hoàng Phúc, vợ của tử nạn Trần Thế Hiển cho biết: “Trái tim là bộ phận quan trọng nhất của con người, thi thể của chồng nằm dưới lòng đất rất đau xót cho gia đình. Việc cơ quan pháp y tự ý “lấy” quả tim mà không có sự đồng ý của gia đình là không thể chấp nhận”.

Muôn kiểu làm đẹp quái dị của phụ nữ Trung Quốc xưa

Tục bó chân đau đớn, dùng xạ hương trị nám hay phân chim dưỡng da... là những cách làm đẹp quái dị của phụ nữ Trung Quốc thời xưa.

Tục bó chân đau đớn kinh hoàng. Theo phong tục của Trung Quốc, bắt nguồn từ thế kỷ 10, người cho rằng bàn chân nhỏ mang một vẻ đẹp quyến rũ. Và trong suốt hàng nghìn năm, họ gọi những bàn chân này bằng cái tên mỹ miều là “gót sen”. Vì thế, 90% phụ nữ Trung Quốc ngày xưa đều phải đau khổ vì tục bó chân này.
Những người mẹ hoặc người bà trong gia đình sẽ bắt đầu bó chân con gái hoặc cháu gái họ khi đứa trẻ từ 4 đến 8 tuổi. Họ sẽ dùng vải buộc chặt 4 ngón chân của các cô bé trừ ngón cái để ngăn không cho xương phát triển thêm và cố định khuôn bàn chân sao cho càng nhỏ càng tốt. Kích thước của bàn chân nhỏ chỉ 7,5cm được xem là kích thước lý tưởng của một đôi "gót sen vàng".
Theo quan niệm thời bấy giờ, phụ nữ phải có một đôi chân thật nhỏ mới là chuẩn mực nếu không họ sẽ không thể lấy được chồng. Bên cạnh đó, bó chân còn được coi là biểu hiện của sự cao quý. Con gái quý tộc không bó chân chỉ có cơ hội lấy chồng ở đẳng cấp kém hơn, còn con gái những nhà nghèo thì dễ bị bán làm nô lệ.
Và hậu quả nguy hiểm của phương pháp làm này khiến bàn chân của họ bị biến dạng hoàn toàn, gây trở ngại rất lớn trong việc đi lại, sinh hoạt hàng ngày kèm theo những cơn đau nhức nhối thế nhưng những người phụ nữ Trung Quốc vẫn “cắn răng chịu đựng” để làm đẹp.
Từ Hy Thái hậu trị nám bằng... phân chim. Các loại mỹ phẩm với các tên mĩ miều bạch đinh hương, ưng điều bạch và cáp điều bạch là phân của chim ma tước, chim ưng và chim bồ câu. Từ Hy đã dùng 3 loại phân chim này để tiêu trừ các vết nám hoặc đồi mồi trên da và ngăn ngừa hữu hiệu các nếp nhăn.
Dùng xạ hương để có nước da non mượt. Theo những ghi chép của sử sách, để có làn da trắng nõn mềm mượt và tỏa ngát hương thơm, mỹ nhân họ Triệu thường nhét vào rốn một dạng thuốc viên có tên gọi “Hương cơ hoàn” (hay “Liễu đỗ niêm”) được pha chế theo công thức thần bí. Loại xuân dược này có thành phần chính là xạ hương.
Khi nhét vào rốn, quả nhiên thuốc phát huy công dụng mạnh mẽ, khiến Triệu Phi Yến và em gái Hợp Đức luôn quyến rũ nhờ nước da nõn mượt và hừng hực sắc xuân. Nhưng nàng ta đâu ngờ, thần dược “Hương cơ hoàn” là con dao hai lưỡi. Chất độc trong thuốc, đặc biệt là xạ hương, tích lâu ngày trong người sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới khả năng sinh sản của phụ nữ.
Hậu quả nhãn tiền, Triệu Phi Yến vì muốn làm đẹp đã phải hy sinh đường con cái, để rồi suốt đời chỉ lo bày mưu tính kế giết hại phi tần, mỹ nữ đang mang long thai. Phương pháp làm đẹp này cũng được sử dụng rộng rãi trong giới kỹ nữ để quyến rũ và thu hút đàn ông.
Mặt nạ dưỡng da từ gián đất. Người Trung Quốc từ xa xưa đã dùng gián làm thuốc chữa bệnh rụng tóc, ung thư, thậm chí cả viêm xương. Thêm một công dụng đặc biệt của gián nữa là: làm mặt nạ dưỡng da.
Phụ nữ Trung Quốc xưa không mặc đồ lót. Đối với người Trung Quốc xưa, việc phụ nữ mặc nội y như thế nào rất được coi trọng, thậm chí được so sánh với sự tồn vong thịnh vượng của quốc gia. Họ cho rằng, nếu như phụ nữ mặc nội y mà hai chân tách nhau (giống như phụ nữ ngày nay mặc đồ lót) cũng giống như đất nước bị chia cắt, là điềm chẳng lành. Chính vì thế, việc phụ nữ Trung Hoa không mặc “quần lót” đã kéo dài hàng ngàn năm.
Nhưng phụ nữ xưa đương nhiên cũng không thể… bên trong không mặc gì. Nội y của họ ngày ấy là áo yếm và “Hĩnh y”. “Hĩnh y” chỉ giống như một mảnh vải ngắn quấn quanh hông để che đi phần dưới cơ thể phụ nữ.

Dùng mỳ ăn liền: Mối nguy hại khôn lường


Hiện nay, TBHQ được dùng trong việc chế biến các loại thức ăn nhanh và đóng gói, và đặc biệt, chúng cũng được tìm thấy trong véc ni, sơn mài, các sản phẩm thuốc trừ sâu, mỹ phẩm và nước hoa.

Tại một cuộc họp gần đây, các chuyên gia thuộc tổ chức FAO và WHO đã xác nhận TBHQ an toàn cho người khi được tiêu thụ ở mức 0 - 0.5mg/kg. Nếu tiêu thụ vượt quá mức "an toàn", ví như vượt mức 5 gram TBHQ là chúng ta có thể tử vong.

Những hậu quả mà TBHQ để lại cho cơ thể còn có các triệu chứng như: buồn nôn, ói mửa, ù tai, mê sảng, cảm thấy mệt mỏi, đột quỵ...

Ăn mỳ ăn liền dễ mắc hội chứng chuyển hóa

Theo một nghiên cứu mới nhất được đăng trên tạp chí Journal of Nutrition chỉ ra rằng những phụ nữ tiêu thụ nhiều mỳ ăn liền có nguy cơ cao mắc hội chứng chuyển hóa so với những người ăn ít hơn, bất kể họ có thực hiện chế độ ăn uống hoặc tập thể dục hợp lý đi chăng nữa.

Cụ thể hơn, phụ nữ ăn mỳ ăn liền hơn 2 lần 1 tuần thì có 68% mắc hội chứng chuyển hóa, thông qua các triệu chứng như: béo phì, huyết áp cao, áp lực máu cao, nồng độ Choleseterol HDL thấp.

Đáng nói hơn, người nào tiêu thụ mỳ ăn liền trên 3 lần mỗi tuần có nguy cơ cao mắc bệnh tiểu đường và tim mạch.

Mỳ ăn liền chứa chất gây ung thư?


mì tôm, sức khỏe
mì tôm, sức khỏe
mì tôm, sức khỏe

Nam thanh niên Phạm Hữu Dư hả hê với gói mỳ mà không biết đang nốc chất độc vào bụng


Bên cạnh Natri và chất phụ gia TBHQ, mì ăn liền còn chứa nhiều thành phần khác như: bột mỳ, dầu cọ, muối, bột ngọt, gia vị, đường.

Tuy nhiên, theo một báo cáo hồi năm 2012 của cơ quan Quản lý Dược và Thực phẩm Hàn Quốc đã tìm thấy chất Benzopyrene (một chất gây ung thư) trong 6 loại nhãn hiệu mì ăn liền của công ty Nong Shim.

Vụ việc sau đó buộc công ty này phải thu hồi sản phẩm và tạo nên một làn sóng lo sợ về thực phẩm đối với người dân quốc gia này.

Một điều khiến chúng ta lo sợ nữa đó là bột ngọt trong mỳ ăn liền có khả năng kích thích tế bào thần kinh, khiến bộ óc chúng ta bị tổn thương, thậm chí gây tử vong. Nó cũng có thể gây ra các căn bệnh như Alzheimer, bệnh Parkinson, bệnh Lou Gehrig...

Theo VTC news

Quy trình bắt người nghi phạm tội là đại biểu Quốc hội

Theo Điều 58 Luật tổ chức Quốc hội: “Nếu vì phạm tội quả tang mà đại biểu Quốc hội bị tạm giữ thì cơ quan tạm giữ phải lập tức báo cáo để Quốc hội hoặc Ủy ban Thường vụ Quốc hội xét và quyết định”.


Ngày 9/1, thạc sĩ luật học Phạm Thanh Bình trao đổi với VnExpress về những quy định tố tụng với người là đại biểu Quốc hội bị tình nghi phạm tội.
- Xin luật sư cho biết quy trình tố tụng áp dụng với đại biểu Quốc hội được cho là có dấu hiệu vi phạm pháp luật?
- Điều 81 Hiến pháp 2013 quy định: "Không được bắt, giam, giữ, khởi tố đại biểu Quốc hội nếu không có sự đồng ý của Quốc hội hoặc trong thời gian Quốc hội không họp, không có sự đồng ý của Ủy ban Thường vụ Quốc hội".
ls-binh-350-7127-1420715965.jpg
Giám đốc Công ty luật Bảo Ngọc Phạm Thanh Bình.
Bên cạnh đó, Điều 58 Luật Tổ chức Quốc hội cũng quy định: "Không có sự đồng ý của Quốc hội và trong thời gian Quốc hội không họp, không có sự đồng ý của Ủy ban Thường vụ Quốc hội thì không được bắt giam, truy tố đại biểu Quốc hội và không được khám xét nơi ở và nơi làm việc của đại biểu Quốc hội. Việc đề nghị bắt giam, truy tố, khám xét nơi ở và nơi làm việc của đại biểu Quốc hội thuộc thẩm quyền của Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao….”.
Như vậy, việc bắt đại biểu Quốc hội phải có đề nghị của Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao và được sự đồng ý của Quốc hội hoặc sự đồng ý của Ủy ban thường vụ Quốc hội (trong thời gian Quốc hội không họp). Việc thực hiện lệnh bắt thuộc về cơ quan điều tra phát hiện ra hành vi phạm tội của đại biểu Quốc hội và có thẩm quyền điều tra hành vi phạm tội đó.
Với các quy định trên, đại biểu Quốc hội không có quyền miễn trừ trong tố tụng.
- Trường hợp nào có thể bắt khẩn cấp khi chưa được sự đồng ý của Quốc hội?
- Theo Điều 58 Luật tổ chức Quốc hội: “…. Nếu vì phạm tội quả tang mà đại biểu Quốc hội bị tạm giữ thì cơ quan tạm giữ phải lập tức báo cáo để Quốc hội hoặc Ủy ban Thường vụ Quốc hội xét và quyết định….”.
- Tư cách tư cách đại biểu Quốc hội của nghi can sau khi bị bắt được xử lý như thế nào?
- Theo quy định tại Điều 9 Bộ luật tố tụng hình sự: “Không ai được coi là có tội khi chưa có bản án kết tội của tòa án có hiệu lực pháp luật”. Do đó, việc bắt người mới chỉ là bước khởi đầu để phục vụ cho quá trình điều tra. Tuy nhiên, Điều 58 Luật tổ chức Quốc hội quy định: “Trong trường hợp đại biểu Quốc hội bị truy cứu trách nhiệm hình sự thì Ủy ban Thường vụ Quốc hội quyết định tạm đình chỉ việc thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn của đại biểu Quốc hội đó”.
Như vậy, để phục vụ công tác điều tra thì Ủy ban thường vụ Quốc hội quyết định tạm đình chỉ việc thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn của Đại biểu Quốc hội. Còn các hình thức xử phạt khác như bãi nhiệm tư cách sẽ phải dựa trên bản án kết tội của tòa án.
- Nếu trong quá trình tố tụng không chứng minh được hành vi phạm tội, người bị bắt có được khôi phục tư cách đại biểu?
- Theo Điều 58 Luật tổ chức Quốc hội: “Đại biểu Quốc hội bị tòa án kết án thì đương nhiên mất quyền đại biểu Quốc hội, kể từ ngày bản án, quyết định của tòa án có hiệu lực pháp luật”.
Như vậy, quyền của đại biểu Quốc hội chỉ đương nhiên bị mất khi người đó đó bị kết án hoặc không còn xứng đáng với sự tín nhiệm của nhân dân đến mức độ bị Quốc hội hoặc cử tri bãi nhiệm (Điều 56 Luật tổ chức Quốc hội).
Nếu được Tòa án xác định không phạm tội thì quyền của người bị bắt sẽ được khôi phục theo quy định của pháp luật.
- Theo luật, cơ quan nào giải quyết đơn thư tố cáo về sai phạm của đại biểu Quốc hội?
- Khi Đại biểu Quốc hội bị khiếu nại, tố cáo thì trách nhiệm giải quyết đơn thư được thực hiện theo quy định chung của pháp luật. Cụ thể, Điều 5 của Luật khiếu nại năm 2011 quy định về trách nhiệm giải quyết khiếu nại và phối hợp giải quyết khiếu nại như sau: "Cơ quan, tổ chức, cá nhân trong phạm vi chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của mình có trách nhiệm tiếp nhận, giải quyết kịp thời, đúng pháp luật các khiếu nại, xử lý nghiêm minh người vi phạm; áp dụng biện pháp cần thiết nhằm ngăn chặn thiệt hại có thể xảy ra; bảo đảm cho quyết định giải quyết khiếu nại được thi hành nghiêm chỉnh và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về quyết định của mình".
Bảo Hà
Theo: www.vnexpress.net

Vì sao ĐÔNG LA không được kết nạp Hội Nhà văn VN ?

 

Nhà văn Khuất Quang Thụy với tư cách Trưởng ban kiểm tra của Hội Nhà văn VN, khẳng định: “Ông Đông La thuộc nhóm những tác giả hoàn thiện hồ thơ xin vào Hội muộn so với thời điểm đã công bố trên các phương tiện truyền thông. Cụ thể, ngày 3/12/2014, hồ sơ của ông Đông La mới được chuyển đầy đủ về Ban công tác Hội viên. Vì chậm so với thời điểm quy định, nên Ban công tác Hội viên đã phải xin ý kiến chỉ đạo của Thường trực BCH. Trực tiếp Chủ tịch Hội, sau khi cân nhắc, đã quyết định đưa toàn bộ nhóm hoàn thiện hồ sơ chậm, trong đó có ông Đông La vào diện được các Hội đồng xem xét. Tại Hội đồng Lý luận Phê bình, ông Đông La đã đủ số phiếu để chuyển lên BCH xem xét. Trong phiên họp bầu chọn Hội viên mới, BCH đã thực hiện đúng quy trình bỏ phiếu kín. Khi kiểm phiếu, ông Đông La là một trong số những người chưa hội đủ số phiếu quá bán để lọt vào danh sách những người được công nhận kết nạp kỳ này. Đây là chuyện bình thường, không chỉ riêng ông Đông La, mà còn có rất nhiều trường hợp không hội đủ số phiếu một cách đáng tiếc”.





Cùng thời điểm diễn ra việc báo chí đăng phát những thông tin chưa được kiểm chứng về việc kết nạp Hội viên năm 2014 của Hội Nhà văn Việt Nam còn có việc ông Đông La (tên thật là Nguyễn Văn Hùng) gửi đơn khiếu nại tới Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam và một số các đồng chí lãnh đạo có thẩm quyền về việc ông đã bị đối xử không công bằng trong cuộc bỏ phiếu bầu chọn hội viên mới kỳ này. Để làm rõ điều này, chúng tôi đã có cuộc phỏng vấn nhà văn Khuất Quang Thụy, Ủy viên BCH, Trưởng Ban kiểm tra của Hội.

PV: Được biết ông Đông La đã có đơn khiếu nại gửi cho chủ tịch Hội, (ông Đông La cũng đã gửi thư và những lời phản ánh đến hộp thư của VanVN.Net), với tư cách là Trưởng Ban kiểm tra của Hội, ông có ý kiến như thế nào về trường hợp này?
Nhà văn Khuất Quang Thụy: Tôi cũng đã được thông báo chuyện này, ông Đông La không gửi đơn trực tiếp cho Ban Kiểm tra của Hội, nên chúng tôi chưa thực hiện quy trình kiểm tra. Nhưng với trách nhiệm của mình, tôi cũng đã tự tìm hiểu vấn đề, hỏi ý kiến các đồng chí có trách nhiệm, nên có thể nêu ý kiến sau: Ông Đông La thuộc nhóm những tác giả hoàn thiện hồ thơ xin vào Hội muộn so với thời điểm đã công bố trên các phương tiện truyền thông. Cụ thể, ngày 3/12/2014, hồ sơ của ông Đông La mới được chuyển đầy đủ về Ban công tác Hội viên. Vì chậm so với thời điểm quy định, nên Ban công tác Hội viên đã phải xin ý kiến chỉ đạo của Thường trực BCH. Trực tiếp Chủ tịch Hội, sau khi cân nhắc, đã quyết định đưa toàn bộ nhóm hoàn thiện hồ sơ chậm, trong đó có ông Đông La vào diện được các Hội đồng xem xét. Tại Hội đồng Lý luận Phê bình, ông Đông La đã đủ số phiếu để chuyển lên BCH xem xét. Trong phiên họp bầu chọn Hội viên mới, BCH đã thực hiện đúng quy trình bỏ phiếu kín. Khi kiểm phiếu, ông Đông La là một trong số những người chưa hội đủ số phiếu quá bán để lọt vào danh sách những người được công nhận kết nạp kỳ này. Đây là chuyện bình thường, không chỉ riêng ông Đông La, mà còn có rất nhiều trường hợp không hội đủ số phiếu một cách đáng tiếc.

PV: Trong đơn khiếu nại, cũng như trong thư gửi VanVN.Net ông Đông La có kêu ca rằng: Tại hội nghị BCH, một vài ủy viên đã có những phát biểu bất lợi cho ông, là một trong những nguyên nhân dẫn đến việc ông không đủ phiếu. Ông bình luận như thế nào về điều này?
Nhà văn Khuất Quang Thụy: Tôi đã đọc kỹ đơn khiếu nại của ông Đông La, trong đó, ông không chỉ chỉ trích một vài người trong BCH, mà còn nêu tên nhiều người khác đã phát ngôn không có lợi cho ông ở chỗ này chỗ khác. Điều đó tôi không bình luận. Nhưng tôi có thể bảo đảm rằng tại cuộc họp xét kết nạp Hội viên, ngoài những phát biểu đánh giá tình hình chung, xem xét lại đội ngũ ở một vài địa phương đặc biệt, để các Ủy viên BCH cân nhắc trước khi bỏ phiếu sao cho lực lượng các Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam không có mặt quá tập trung ở những thành phố, đô thị lớn. Hội nghị cũng có bàn đến những trường hợp vì những lý do khác nhau mà những năm trước đã bị thiếu phiếu một cách đáng tiếc (như trường hợp các tác giả đã được giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Việt Nam, và của các địa phương, đoàn thể khác.) Không có chuyện trường hợp của ông Đông La được đưa ra bình luận trong hội nghị.

PV: Vậy theo ông, việc ông Đông La nêu trong đơn khiếu nại rằng: Do BCH Hội Nhà văn Việt Nam bỏ phiếu chọn Hội viên mới chưa tuân thủ nguyên tắc tập trung dân chủ là đúng hay sai?
Nhà văn Khuất Quang Thụy: Nguyên tắc hàng đầu trong việc điều hành mọi hoạt động của BCH Hội Nhà văn Việt Nam là nguyên tắc tập trung dân chủ. Nếu BCH vi phạm nguyên tắc này thì không phải đợi đến ông Đông La mà hàng trăm Hội viên sẽ lên tiếng. Trong những nhiệm vụ lớn hằng năm của Hội, như xét tặng giải thưởng và kết nạp Hội viên thì nguyên tắc này càng được đề cao. Trong đơn ông Đông La cũng đề nghị các cơ quan cấp trên của Hội Nhà văn Việt Nam dùng nguyên tắc “tập trung” để xem xét và thay đổi kết quả việc bỏ phiếu của BCH Hội Nhà văn Việt Nam. Đó là ý kiến riêng của ông, tôi tin rằng các cơ quan cấp trên, nếu có đưa trường hơp của ông ra xem xét thì sẽ không chỉ sử dụng nguyên tắc tập trung mà còn đề cao một cách đầy đủ biện chứng nguyên tắc tập trung dân chủ để tìm hiểu sự việc.

PV: Xin cảm ơn ông!


Nguồn: Trang web Hội Nhà văn VN

Kiều nữ và Giáo sư lừa nhau 17 tỷ đồng

Hoa bị cáo buộc trong gần 10 năm quan hệ bất chính với vị giáo sư đã lừa bán 2 mảnh đất để nhận trên 17 tỷ đồng của ông này.


VKSND TP HCM vừa hoàn tất cáo trạng, chuyển hồ sơ sang toà án để xét xử Nguyễn Thị Thanh Hoa (34 tuổi, ngụ huyện Hóc Môn) về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Kết quả điều tra xác định, năm 2002, ở tuổi đôi mươi với ngoại hình xinh xắn, rực rỡ, Hoa quen giáo sư Vương qua học trò cũ của ông này. Khi tình cảm hai bên thân mật, Hoa nói với ông Vương rằng có lô đất hơn 160.000m2 ở xã Xuân Thới Thượng (Hóc Môn) đang làm sổ đỏ, nếu ông mua sẽ nhượng lại với giá 20,8 tỷ đồng.
Ông Vương đồng ý, thống nhất thanh toán tiền mặt thành nhiều đợt. Đầu năm 2011, Hoa cho biết mảnh đất sắp có sổ đỏ và yêu cầu ông Vương chuẩn bị tiền. Đến tháng 4/2012, giáo sư đã giao cho kiều nữ tổng cộng hơn 10 tỷ đồng và giục nhanh chóng hoàn tất việc làm sổ đỏ. Cũng trong thời gian này, Hoa tiếp tục nói có một lô đất gần 80 m2 đang muốn bán với giá 450 triệu đồng, ông Vương mua thì thanh toán luôn.
Theo cáo buộc, đến cuối tháng 1/2012, ông Vương đã giao tiếp cho Hoa 6,6 tỷ đồng. Trong lần giao tiền này, hai bên thống nhất xé bỏ toàn bộ giấy biên nhận tiền trước đó và ký một hợp đồng mua bán 2 lô đất trên bằng giấy viết tay với tổng số tiền ghi trong hợp đồng là 21,2 tỷ đồng. Hoa ghi nhận đã cầm của ông Vương 17,25 tỷ. Đợi thời gian dài không thấy Hoa giao đất như đã hứa, ông Vương tố cáo đến công an.
Quá trình điều tra, ông Vương cho biết mua đất bằng tiền tích lũy cá nhân. Ông không biết vị trí những mảnh đất mà Hoa nói vì tin tưởng cô này.
Ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Hoa khai có quan hệ tình cảm với vị giáo sư từ năm 2002. Đến năm 2011, do sợ ảnh hưởng hạnh phúc gia đình, cô ta chủ động cắt đứt quan hệ ngoài luồng này. Trong thời gian quen biết, khi vào khách sạn để “tâm sự”, Hoa được ông Vương cho từ vài chục đến một trăm triệu đồng mỗi lần. Hoa không nói cho người tình biết là đã có chồng, nói dối con trai của vợ chồng mình là con của ông này nên được chu cấp tiền.
Bị can khai không ký hợp đồng mua bán đất với người tình mà do ông Vương tự lập hợp đồng giả mạo chữ ký, chữ viết của cô. Theo Hoa trong khoảng thời gian quen nhau giáo sư nói đã tiêu xài thâm hụt tiền không đưa về cho gia đình nên vợ thắc mắc. Để không bị nghi ngờ, giáo sư nhờ Hoa viết tờ giấy tay thể hiện hiện ông có mua đất ở Hóc Môn.
Lấy lý do tờ giấy tay này vợ không tin tưởng vì không có dấu của cơ quan chức năng, ông Vương hướng dẫn cô làm một tờ hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất cho ông.
Tuy nhiên, nhà chức trách cho biết, theo kết quả giám định, chữ ký, chữ viết trong hợp đồng mua bán đất với ông Vương là của Hoa. Về vấn đề này, Hoa cho rằng năm 2002 có viết và ký tên vào tờ giấy trắng để nhờ ông Vương viết đơn xin việc cho mình. "Có thể vị giáo sư đã sử dụng tờ giấy này để lập hợp đồng mua bán đất", Hoa khai.
Lời khai của Hoa được cơ quan điều tra cho rằng không có cơ sở. Dựa vào những chứng cứ trong hồ sơ vụ án, cơ quan điều tra xác định cô ta đã có hành vi lừa đảo chiếm đoạt tiền của ông Vương.
Bình Nguyên
*Tên nạn nhân đã được thay đổi
Theo: www.vnexpress.net

Vụ án Chu Vĩnh Khang: Trung Quốc diệt cả hổ và ruồi

 Ủy ban kiểm tra kỷ luật trung ương Trung Quốc (CCDI) hôm qua công bố chuyển vụ án Chu Vĩnh Khang và 29 quan chức cấp cao khác sang cơ quan công tố.


 Theo tờ China Daily dẫn thông báo của CCDI cho biết cơ quan này chuyển vụ án của cựu Bộ trưởng Công an, ủy viên thường trực Bộ Chính trị Trung Quốc Chu Vĩnh Khang sang cơ quan công tố. 29 quan chức cấp cao khác bị cáo buộc vi phạm kỷ luật, cụm từ thường dùng để ám chỉ tham nhũng, cũng chờ ngày khởi tố.

Chu Vĩnh Khang
Chu Vĩnh Khang

Chu Vĩnh Khang là nhân vật cấp cao nhất "ngã ngựa" trong chiến dịch chống tham nhũng của Trung Quốc. Tháng 7/2014, CCDI tuyên bố điều tra Chu. Tháng 12/2014, Chu chính thức bị bắt giữ với nhiều cáo buộc, trong đó có tội nhận hối lộ và "tiết lộ bí mật quốc gia".

29 quan chức khác, gồm cả Tưởng Khiết Mẫn, cựu lãnh đạo Ủy ban giám sát và quản lý tài sản nhà nước; Lý Đông Sinh, thứ trưởng Bộ Công an, cũng bị chuyển cho cơ quan công tố chờ xét xử.

Phát biểu trong cuộc họp báo hôm qua tại Bắc Kinh, Hoàng Thụ Hiền, phó bí thư CCDI cho biết cơ quan này cũng đang điều tra các quan chức cấp cao khác, bao gồm Lệnh Kế Hoạch, cựu chánh văn phòng trung ương Đảng dưới thời Chủ tịch Hồ Cẩm Đào; Tô Vinh, phó chủ tịch Chính hiệp Trung Quốc.

Ông Hoàng cho biết thêm các nhà chức trách cũng đang dẫn độ hơn 500 tội phạm kinh tế về nước, trong đó có nhiều quan chức bị nghi ngờ tham nhũng. Cơ quan chức năng cũng đang thu hồi hơn 3 tỷ nhân dân tệ (480 triệu USD) tiền gửi bất hợp pháp ở nước ngoài.

Năm 2014, Trung Quốc đã xử lý hơn 70.000 quan chức vi phạm kỷ luật đảng. Đây được cho là nỗ lực làm trong sạch nội bộ đảng cộng sản Trung Quốc, một phần của chiến dịch chống tham nhũng do Chủ tịch Tập Cận Bình khởi xướng tháng 11/2012. Ông Tập tuyên bố sẽ hành động quyết liệt để bài trừ tham nhũng, bao gồm cả việc diệt "hổ và ruồi", những quan cấp cao và cấp thấp trong chính quyền Trung Quốc.

Theo Vnexpress.net

Doanh nhiệp dùng chiêu bẩn để tránh thưởng Tết


Tết Nguyên đán đã cận kề. Số đông người lao động đang rất trông chờ vào đồng lương tháng 13. Tuy nhiên, những năm gần đây, kinh tế khó khăn, cứ đến thời điểm giáp Tết Nguyên đán, thay vì tri ân, nhiều doanh nghiệp lại bắt đầu giở các chiêu bài quen thuộc để khỏi chi tiền thưởng.





 Bỗng dưng... mất việc

Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu đang ở "vùng trũng", việc trả đủ lương cho người lao động đã trở thành gánh nặng đối với nhiều doanh nghiệp chứ nói gì đến chuyện thưởng Tết. Trong lúc nhiều ông chủ loay hoay tìm đủ mọi cách lo cho lao động lương tháng thứ 13 thì không ít công ty đã phũ phàng "phủi tay" đối với công nhân của mình.



Mấy ngày qua, chị Nguyễn Thị Minh (Tam Nông, Phú Thọ), công nhân của công ty TNHH T.T. (doanh nghiệp 100% vốn Đài Loan, khu Công nghiệp tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) thất thểu như mất hồn vì bỗng dưng mất việc.

Nói chuyện với PV, chị Minh bức xúc: "Mặc dù biết rằng đây là công ty có "truyền thống" sa thải nhân viên vào dịp giáp Tết nhưng do thiếu kinh nghiệm cũng như trình độ nên tôi không có lựa chọn nào khác phải vào đây làm việc. Năm ngoái, cũng khoảng thời gian này, ông chủ doanh nghiệp người Đài Loan bắt đầu "giở trò" với chính lao động của mình. Cả năm không vi phạm quy chế, hoàn thành công việc, nhiều người vẫn trở thành nạn nhân của đợt sa thải lần này với những lý do lãng xẹt".

Chị Minh cho biết, nguyên nhân chị bị sa thải là do chỉ một lần ngủ gật trong khi làm việc. "Quy định của công ty, công nhân sẽ bị phạt khi phát hiện ngủ gật, nghe điện thoại khi làm việc. Mỗi lần ngủ gật chỉ bị trừ 9 điểm. Mỗi công nhân bị phát hiện 3 lỗi thì bị trừ đến 27 điểm và chấm dứt hợp đồng. Tuy nhiên, tôi vi phạm chỉ có một lần mà công ty đã ra quyết định đuổi việc rồi". Được biết, ngoài chị Minh cũng có 5 người khác cũng "bỗng dưng" bị đuổi ra đường vì những vi phạm rất nhỏ. Tất cả đã làm đơn khiếu nại lên công đoàn công ty nhưng chẳng thay đổi được gì cả.

"Chắc chắn trong thời gian tới, sẽ có nhiều người khác cùng chung cảnh ngộ với chúng tôi", chị Minh ngậm ngùi nói.

Cũng theo chia sẻ của chị Minh, đến dịp Tết, chủ doanh nghiệp yêu cầu người quản lý các bộ phận thường xuyên đi kiểm tra công nhân. Thời điểm đầu năm, giữa năm, có khi cả ngày chẳng thấy bóng dáng của quản lý đâu nhưng từ tháng 11 (âm lịch) trở đi, việc kiểm soát nhân viên thường xuyên hơn. Họ căn ke từng phút đi làm, từng đường may mũi chỉ và chỉ chăm chăm "săm soi" tìm cớ để sa thải người lao động.

Một thông tin mà chị Minh cung cấp khiến chúng tôi giật mình. Tết âm lịch Giáp Ngọ vừa rồi, trước đợt xét thưởng Tết 1 tháng, hơn 30 công nhân của công ty T.T. cũng bị buộc thôi việc. Tuy nhiên, ngay những ngày đầu năm mới, công ty đã đăng tuyển đúng số người bị đuổi năm cũ. Theo chị Minh, không chỉ riêng công ty chị mà nhiều lao động ở các doanh nghiệp khác cũng kêu trời vì việc đối đãi bạc bẽo của chủ lao động.

Cần quy định hạn chế sa thải vào dịp Tết

Trao đổi với PV, ông Vũ Mạnh Hùng, Giám đốc Công ty CP Thương mại và Truyền thông VMH Việt Nam (trụ sở Mỹ Đình, Hà Nội) cho biết: "Tình trạng cứ đến thời điểm cuối năm, nhiều doanh nghiệp tuyên bố dừng hoạt động, bỗng nhiên biến mất đã xảy ra từ nhiều năm trước. Thậm chí, ngay cả trong thời điểm kinh tế đang thịnh, không ít ông chủ vẫn giở mánh ra để cướp đi "miếng cơm manh áo" của công nhân. Ngay tại Hà Nội, tôi cũng biết một số công ty có chiêu trò tuyển dụng - sa thải lao động liên tục trong năm, nhất là trong dịp Tết, việc sa thải sẽ khiến cho họ bớt được một khoản tiền thưởng Tết khá lớn".

Ông Vũ Mạnh Hùng cho hay, hầu hết những công ty nghĩ ra "mưu hèn kế bẩn" để "lách" thưởng Tết đều chỉ dám sa thải những lao động chân tay. Bởi đây là nguồn lực mà rất dễ để tuyển thêm vào đầu năm mới. Trao đổi với PV, ngay cả chị Minh cũng phải thừa nhận rằng, chỉ những lao động như chị mới bị công ty đối xử tệ bạc như vậy. Còn đối với những người làm tổ trưởng, cán bộ thì vi phạm quy chế nhiều lần cũng chỉ dừng lại ở mức nhắc nhở, cùng lắm là phạt hành chính. "Chấm dứt hợp đồng với lao động vào những ngày giáp Tết chẳng khác nào đưa họ vào ngõ cụt. Bởi cơ hội xin việc thời điểm cuối năm gần như bằng không. Đây là việc làm vô trách nhiệm và thiếu tình người", ông Hùng nhấn mạnh.

Theo luật sư Phạm Văn Việt, Giám đốc công ty luật Phạm Việt, Điều 103 của Bộ luật Lao động có quy định về tiền thưởng. Tuy nhiên, việc luật không quy định cụ thể khiến nhiều doanh nghiệp vẫn có cơ hội để "giở trò" với người lao động. Bởi, trong luật có quy định, tiền thưởng là khoản tiền mà người sử dụng lao động thưởng cho người lao động căn cứ vào kết quả sản xuất kinh doanh hằng năm và mức độ hoàn thành công việc của người lao động. Quy chế thưởng do người sử dụng lao động quyết định và công bố công khai tại nơi làm việc sau khi tham khảo ý kiến của tổ chức đại diện tập thể lao động tại cơ sở. Chính vì vậy, khoản tiền thưởng có hay không, nhiều hay ít đều phụ thuộc vào phía doanh nghiệp quyết định. Tuy nhiên, có lẽ vì áp lực tài chính cộng với để giữ thể diện doanh nghiệp nên họ mới đẩy người lao động ra đường.

"Tất cả các công ty đều giải thích việc sa thải lao động là do hoạt động không hiệu quả, người lao động vi phạm quy chế. Mặc dù biết họ đưa ra lý do này chỉ để ngụy biện cho việc "chạy" tiền thưởng Tết nhưng các cơ quan rất khó có thể chứng minh được. Chính vì vậy, theo tôi, cần có một quy định và chế tài để hạn chế việc người lao động bị chấm dứt hợp đồng trước mỗi dịp Tết cổ truyền", luật sư Việt kiến nghị.


Thêm một quyết định dừng hợp đồng thời điểm nhạy cảm

Dư luận bất ngờ trước quyết định của Parkson Landmark (tòa nhà Keangnam, Phạm Hùng, Từ Liêm, Hà Nội) đột nhiên đóng cửa trong đêm cách đây mấy ngày. Lý do đơn vị này đưa ra là kể từ năm 2011, từ khi mở cửa đến nay, chưa một ngày nào họ đạt được doanh thu như kế hoạch đề ra. Bên cạnh đó, những chủ quầy hàng thuê của họ cũng chịu cảnh lỗ nặng. Tuy nhiên, việc họ đưa ra quyết định dừng hoạt động đột ngột vào thời điểm giáp Tết khiến nhiều người cảm thấy nghi ngờ.

"Tuy nhiên, cách hành xử như thế này chỉ dành cho những công ty làm ăn theo kiểu chộp giật. Còn đối với những doanh nghiệp uy tín, làm ăn lớn, việc đào tạo ra lao động có tay nghề rất khó khăn, họ sẽ chẳng bao giờ dại dột đi sa thải những người đã quen việc rồi", ông Vũ Mạnh Hùng, Giám đốc Công ty CP Thương mại và Truyền thông VMH Việt Nam, nhấn mạnh.

Theo Vương Chân (Đời sống & Pháp luật)