Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" để xem tin tức hàng ngày nhé!

Translate

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2021

CHÂN THÀNH !

 CHÂN THÀNH !



Vào một ngày mưa to ở nước Mỹ, có một người phụ nữ người ướt sũng chạy vào trú chân ở cửa hàng ven đường. Hầu như các nhân viên ở đây đều không chú ý đến bà. Có một cậu nhân viên trẻ tuổi tiến đến bên người phụ nữ và hỏi:


- Bà ơi, bà khoẻ không, bà có cần cháu giúp gì không ạ?


Người phụ nữ trả lời:


- À không đâu cháu, tôi chỉ tránh mưa một lát, tạnh mưa tôi sẽ đi ngay.


Đứng trú mưa được một lúc, bà cảm thấy có chút bất tiện cho cửa hàng nên tìm kiếm thứ gì đó để mua, nhưng đi lòng vòng mãi mà không tìm ra món gì để mua. Cậu thanh niên khi nãy biết ý liền chạy lại nói với người phụ nữ:


- Bà ơi, bà đừng ngại. Cháu đã để chiếc ghế ngoài cửa, bà có thể yên tâm ngồi đợi tới khi hết trời mưa rồi về ạ.


Nghe những điều ấy, bà cảm kích vô cùng. Sau hai tiếng trời mưa tầm tã, trời cũng dứt mưa. Người phụ nữ xin tên, địa chỉ và một số thông tin của cậu nhân viên này rồi rời đi.


Một tháng sau, cậu nhận được lời mời ký hợp đồng lao động với một công ty rất lớn. Về sau cậu mới biết rằng người phụ nữ trú mưa lúc trước đã mang đến cho cậu cơ hội tuyệt vời này. Bà chính là mẹ của ông vua thép Andrew Carnegie , tỷ phú nước Mỹ. Chàng thanh niên trẻ tuổi này về sau trở thành cánh tay đắc lực cho Carnegie, anh trở thành người rất thành công.


Khi bạn chân thành quan tâm đến người khác, bạn sẽ được người khác quan tâm chân thành đôi khi còn nhiều hơn gấp nhiều lần sự quan tâm mà bạn đã dành cho họ.


Sưu tầm.

NGHĨ CŨNG CÓ LÝ.....HIHI 😊😊😊

 


 Nay em kể cho các bác nghe chuyện bà thím em.

Chú em có lương, thím thì không. Ngoài mấy sào ruộng thím trồng rau, nuôi gà kiếm tiền sinh sống. Các con thì lớn đi lấy chồng hết. Chú vừa gia trưởng lại ki bo kiệt sỉ.

 Mỗi ngày chú đưa cho thím 15 k tiền thức ăn. Hôm thì đòi mua thịt , hôm mua cá, hôm mua thịt gà .Chú lại tham ăn, uống rượu như uống nước. Cứ ngồi mâm là chú ăn hết thức ăn trên mâm mà không thèm quan tâm vợ ăn gì!

 Thế mà thím vẫn vui vẻ khỏe mạnh và có phần béo tốt. Khi chú bệnh rồi mất  thím  mới kể rằng thức ăn mua về gấp đôi số thức ăn trên mâm, thay vì bưng lên cả vợ chồng ăn như các cặp vợ chồng bình thường khác, thím lại ăn trước.  Vốn gia trưởng nên chả bao giờ chú xuống bếp. Thế là thím cứ đàng hoàng ngồi ăn, bưng mâm lên thím xoay đĩa rau , bát canh về mình rồi ăn  ngon lành. Mặc cho ông chồng khoái chí rằng ta mới có quyền ăn ngon. 🤣🤣🤣.


 Thế đấy các bác giai ạ!

nếu các bác yêu thương quan tâm với vợ  một thì vợ các sẽ yêu thương và quan tâm tới chồng mười nhá! Còn không thì..... chả biết đâu mà lần với mấy bà đâu.

( chuyện cách đây vài năm và thím vẫn bỏ thêm tiền mua thức ăn. Thím ăn phần thìm mua)

BÀI SƯU TẦM

Vua cờ bạc Việt Nam lừa 20 triệu Mỹ kim...

 Chính phủ Canada và Mỹ đã phá vỡ đường dây gian lận cờ bạc của người Việt mà họ gọi là Tran Organization, tạm dịch Đảng họ Trần, đặt theo họ của người cầm đầu là Van Thu Tran, xem như một thứ vua cờ bạc.

Theo hồ sơ của FBI thì“Đảng họ Trần này đã lừa 18 sòng bài ở bảy tiểu bang khác nhau ở Mỹ và ở Canada một số tiền hơn 20 triệu Mỹ kim. Trò gian lận của đảng của họ bị một tạp chí chuyên về cờ bạc ở Las Vegas xếp hạng là thiên hạ đệ nhị lừa trong năm 2007, chỉ thua trò lừa đảo cờ bạc trực tuyến của luật sư Serge Ravitch ở The New York, người đã gây ra vụ lừa đảo cờ bạc lớn nhất năm 2007 mà còn là vụ lớn nhất trong lịch sử cờ bạc.



Tran Organization có hơn 100 thành viên đều là bà con ruột của ông trùm Trần Văn Thư (Van Thu Tran) hay bà con theo quan hệ thông gia. FBI cho biết tất cả đều sống bám vào cờ bạc và cho đến nay đã có 50 người bị bắt và sẽ còn có nhiều người đang sống trong sự hồi hộp vì cảnh sát có thể gõ cửa bất cứ lúc nào. 




Theo hồ sơ của FBI và Cảnh sát Canada thì trong số 50 người bị bắt có tới phân nửa bị bắt ở San Diego, California, Mỹ và gần phân nửa bị bắt ở Windsor, Ontario, Canada. Đây là hai nơi mà đại gia đình đã đến định cư lần đầu tiên sau khi rời khỏi Việt Nam.


Trò lừa đảo của Tran Organization bắt đầu từ tháng 3 năm 2002 và bị lọt vào tầm ngắm của FBI từ năm 2003. Để tiến hành trò lừa đảo, Tran Organizatio” đã truyền nghề và trả lương cho các nhân viên chia bài mỗi ngày 1,000 Mỹ kim một ngày. Theo FBI thì những sư phụ của Tran Organization sẽ truyền cho các nhân viên này kỹ thuật vờ xóc bài theo kiểu của nhà ảo thuật, nhìn thì thấy là xóc bài nhưng kỳ thực xấp bài vẫn được giữ nguyên. Thường thì các sòng nhỏ xử dụng mỗi bàn tám bộ bài, và thứ tự sắp xếp của bộ bài nào họ đều nắm rõ. Theo FBI thì trung bình, sau mỗi ván bài kéo dài chừng 10 phút, người của Tran Organization thắng đuợc 50,000 Mỹ kim. Đặc biệt, có một lần họ thắng được 868,000 Mỹ kim sau canh bạc kéo dài một tiếng đồng hồ trong một sòng bài tại tiểu bang Indiana.


Đại bản doanh của đảng đóng ở San Diego, thành phố cực nam của tiểu bang California, giáp với Mexico. Có khi nhân viên các sòng bài ở tiểu bang khác được chi tiền để đến San Diego học nghề xóc bài giả của các sư phụ họ Trần, có khi đảng họ Trần cử người tới nơi khác chỉ giáo.


Hồ sơ truy tố còn nêu rõ trường hợp làm ăn của một nữ sư phụ Tran Organization. FBI tại Tacoma, Washington, Mỹ. Từ San Diego, bà ta đến đây thuê nhà để mở rộng việc làm ăn của tộc và tại đây đã chỉ hết ngón nghề xóc bài giả cho một nhân viên chia bài trong sòng bài Puyallup Tribe's Emerald Queen Casino. Đây là là sòng bài mở trong khu tự trị của người da đỏ và, với sự thông đồng của nhân viên này, bà ta đã kiếm được 1 triệu Mỹ kim từ bộ tộc da đỏ Puyallup. Sau phi vụ này, nữ sư phụ lại phái người đến tiểu bang Mississippi để thăm dò việc làm ăn tại các sòng bài trong khu tự trị của người da đỏ ở đây.


Tại tiểu bang Washington, đảng trên đã còn mua chuộc được cả Jacob Nickels, 25 tuổi, con trai của Greg Nickels, Thị trưởng Seattle, thủ phủ của tiểu bang. Jacob là nhân viên chia bài tại Nooksack River Casino và đã nhận số tiền hối lộ 5,000 Mỹ kim để xóc bài đểu và giúp những người này thắng được 90,000 Mỹ kim.


Sòng bài Emerald Queen Casino của người da đỏ ở Washington là nơi báo động trò lừa đảo này đầu tiên. Tháng 4 năm 2003, sau khi thấy lối chơi đầy nghi vấn, luôn luôn thắng của một cặp tình nhân Á châu tại bàn baccarat, nhân viên an ninh của sòng bài đã báo với cơ quan điều tra tiểu bang lẫn liên bang. Kết quả điều tra cho thấy hai nữ nhân viên chia bài tên Thongsok Sovan và Pheap Norng đã thông đồng để giúp họ ăn tiền. Một người đã được trả 3,000 Mỹ kim để đến San Diego cho Van Thu Tran và John Phuong Quoc Truong dạy nghề xóc bài giả. Một người khác thì được trả mỗi ngày 1,000 Mỹ kim để tham gia trò này.


Tháng 10 năm 2003, khi chuẩn bị tiến hành thủ tục truy tố hai người thì cơ quan điều tra nhận ra rằng trò lừa đảo ở Emerald Queen Casino chỉ là một mảng nhỏ trong một mạng lưới lớn. Lúc đó FBI phát hiện rằng trò lừa ở Emerald Queen Casino chỉ là một bộ phận nhỏ trong mạng lưới lừa đảo rộng lớn dính líu đến các sòng bài khác ở Washington, California, Nevada, Connecticut, Mississippi, Louisiana, Indiana và Ontario, Canada. Mười trong số 18 sòng bài bị lừa là của các bộ lạc da đỏ. Để khỏi đánh động, họ phải tạm thả hai con cá nhỏ để rình bắt bầy cá lớn.


Thế nhưng cả FBI và các cơ quan tiểu bang phải mất tới 4 năm trời theo dõi, cài người làm mật báo viên mới nắm đủ bằng chứng để phanh phui ra trò lừa đảo này. Trong một vụ điều tra điển hình, điệp viên Steve Forte và ba nhân viên khác của Bộ Tư Pháp tiểu bang New Jersey đã đóng vai nhân viên chia bài của sòng Atlantic City Borgata. Từ đây họ được người của Tran Organization tiếp xúc, mua chuộc và toàn bộ những lần gạ gẫm, đặt điều kiện và truyền nghề đã được ghi âm và ghi hình trọn vẹn, dẫn đến đợt bắt giữ vào cuối năm ngoái.


Thủ lĩnh của băng họ Trần, ông Trần Văn Thu, đã bị bắt vào tháng 11 năm ngoái và ba thành viên đã được cho tại ngoại trong tình trạng quản chế. Trong mẻ lưới mới nhất thì cuối tuần qua cảnh sát tỉnh bang Ontario đã bắt giữ và truy tố ba công dân Canada gốc Việt. Đó là Trần Thị Phương Ngân (Ngan Thi Phuong Tran) 27 tuổi; Nguyễn Chung (Nguyen Chung), 30 tuổi và Dương Văn Tài, 47 tuổi, cả ba bị buộc tội ăn cắp tại hai sòng bạc Brantford Charity Casino và Rama Casino số tiền 2.2 triệu Mỹ kim.


Theo cáo trạng thì bộ ba này đã ăn cắp tiền bằng trò lừa đảo như đã nói ở trên, mua chuộc tay trong để xóc bài giả trong các canh bạc poker. Theo bà Jenna Hunter, phát ngôn viên của Rama Casino ở Ontaria thì biết hai trong ba nghi can từng là nhân viên cũ tại đây và họ đã bắt mối với tay trong từ quan hệ đồng nghiệp cũ. Nếu bị kết tội ba người này sẽ đối diện với mức án từ 30 ngày đến 8 tháng tù giam và dĩ nhiên là phải trả lại số tiền đã ăn cắp.


Theo FBI thì với số tiền lừa được các thành viên của Tran Organization đã đầu tư vào địa ốc, mua nhà trên nhiều tiểu bang của Mỹ. Bây giờ, trong bản cáo trạng dày tới 70 trang, họ bị cáo buộc nhiều tội: bên cạnh tội lừa đảo, ăn cắp, họ còn bị truy tố vì tội rửa tiền và tiêu hủy bằng chứng.

Lâm Già

 
Ngô Thế Lâm 

Cu Nên, Dung Hà, Lâm Già, cái trục tội ác này đã khiến tình hình an ninh trật tự ở Hải Phòng những năm đầu thập niên 90 vô cùng phức tạp và lực lượng công an bó tay.  Trong khi Dung Hà là người khôn ngoan, xảo quyệt ẩn mình để thống lĩnh du đãng bằng mưu mẹo, thì Cu Nên và Lâm Già lại thích đình đám, dùng vũ lực để thực hiện ý đồ bành trướng của mình. 

Một rừng không thể có hai cọp dữ, thế nên Cu Nên và Lâm Già thường xuyên đụng độ bất phân thắng bại với nhau trên giang hồ và nhiều phen Dung Hà phải ra tay dàn xếp thì mọi việc mới yên. Kẻ tám lạng người nửa cân và cùng bị du đãng liệt vào dạng đầu đất, võ biền như nhau nhưng nhìn lại thì so với Cu Nên, Lâm Già vẫn hơn hẳn một cái đầu, bởi hắn đã khôn ngoan lấy tội phạm để làm kinh tế và ngược lại, lấy kinh tế để nuôi tội phạm.

Từ Lính Mổ Thành Trùm Tội Phạm

Lâm Già tên đầy đủ là Ngô Thế Lâm, sinh năm 1956, nhà ở 251 phố Lê Lợi. Trước đây, khi chưa có tiếng tăm gì, mọi người gọi hắn là Lâm Phụ Tùng, bởi hắn kiếm ăn chủ yếu bằng nghề móc túi và đặc biệt là nghề chôm chỉa xe máy, tháo bán phụ tùng. Về tài đạo chích của Lâm thì dân du đãng ở Hải Phòng bây giờ vẫn còn kính nể.  Đối với Lâm Già thì không một loại khoá nào được gọi là an toàn.

Thế nên, đã để mắt đến chiếc xe nào thì chỉ trong nháy mắt, chiếc xe đó đã biến mất như là có cánh.   Mỗi phi vụ mổ xe, Lâm Già thường khôn ngoan găm chiếc xe đó ở một nơi bí mật, rồi cứ tháo dần phụ tùng đem bán cho các cửa hiệu sửa chữa xe máy quen biết ở trong thành phố.  Sau này, khát tiền, không chơi trò bán phụ tùng nữa, hắn làm biển số giả, rồi đục lại số khung số máy đem bán cả chiếc ra ngoài các tỉnh lân cận.

Chính trò này đã khiến Lâm Già một lần phải sa vào vòng lao lý, hắn bị công an Hà Bắc bắt cùng với chiếc xe vừa ăn cắp được. Ra trại, năm 1990, Lâm về cảng cá Máy Trai làm nghề bốc vác.  Và, chính tại cảng cá này, tên tuổi Lâm đã nổi như cồn và hắn đã thu nạp được rất nhiều đệ tử.  Không như Cu Nên hay bất cứ tay đầu gấu chính hiệu nào, bởi cho đến bây giờ, dân du đãng Hải Phòng vẫn khẳng định, Lâm là một thằng nhát hơn thỏ đế.

Dáng người lẻo khẻo, đánh đấm không phải là thế mạnh của y.   Lâm có may mắn là đã gặp rồi rất thân thiết với một ông chủ của tổ hợp đánh bắt cá ở mãi trong Bình Định.  Chính nhờ mối quan hệ ấy mà mỗi lần đánh bắt về, Lâm được ông ưu tiên giao cho việc tìm người khuân vác hàng cũng như tìm mối tiêu thụ.

Nhờ đó mà tất cả những tay bốc vác ở cảng cá muốn có việc làm đều phải cầu cạnh y và cũng nhờ đó Lâm giàu lên nhanh chóng. Có tiền, hắn tỏ ra nghĩa hiệp, thỉnh thoảng xoè ra để cứu giúp người này, kẻ nọ đang lâm vào cảnh khốn khó, nguy nan.  Thế nên, chẳng phải chào mời, nhiều tay bốc vác tiền án, tiền sự, nhiều hơn tiền mặt đã nguyện theo Lâm. Thành ông chủ, Lâm đã đoạn tuyệt với cái biệt hiệu phụ tùng và giang hồ bắt đầu gọi hắn là Lâm Già, cái tên bắt nguồn từ chính vóc dáng già nua của hắn.

Sinh năm 1956 nhưng trông Lâm lúc nào cũng lọm khọm như một nông dân lam lũ.  Mặt Lâm thì chảy xệ, bèo nhèo, dúm dó.  Bộ mặt ấy sẽ hợp hơn nếu hắn là một ông lão tuổi đã lục tuần.

Có tiền, có đàn em, vẫn tiếp tục cai quản quân bốc vác ở cảng cá nhưng với con mắt nhìn xa trông rộng, năm 1992, Lâm Già nhoai về thành phố đứng ra thành lập tổ xích lô du lịch.  Đây là tổ xích lô chuyên chở khách Tây và kiêm luôn việc phục vụ đám cưới, đám hỏi đầu tiên ở Hải Phòng.   Đã có lúc tổ xích lô này lên tới cả trăm chiếc và tất cả các khách sạn trong thành phố đều được Lâm bao thầu việc chở khách đi viếng thăm, dã ngoại.

Không dừng lại ở đó, Lâm tiếp tục vươn vòi bạch tuộc vào lãnh vực chăn nuôi và kinh doanh nhà hàng.  Y đấu thầu rất nhiều hồ thả cá quanh thành phố và hồ đào Lạch Tray, sào huyệt của Lâm cũng nằm trong những gói thầu trên.

Tại hồ đào này, Lâm đã cho thiết kế xây dựng rất công phu và đầy bí hiểm.  Phía trên là bãi đỗ xe, nhà hàng còn phía dưới là một dãy hàng chục quán gỏi dựng chênh vênh trên mặt nước và được nối với nhau bởi một cây cầu độc đạo.  Mỗi quán được trang trí đầy đủ rèm che và giàn đèn thì luôn mờ ảo.  Vào ban ngày ban mặt mà cứ lọ mọ như ở ban đêm.

Nhiều khách không quen bước chân vào trong những quán gỏi đó thấy ớn nổi da gà.  Tuy cho rằng, việc Lâm Già làm kinh tế chỉ là một chiêu để che mắt thiên hạ, thậm chí rửa tiền, nhưng phải thừa nhận Lâm Già có óc kinh doanh.

Tất nhiên, để có được sự xuôi chèo mát mái đó Lâm Già hoàn toàn phải hối lộ công an và đám đàn em ngỗ ngược của mình. Gặp trở ngại, thương lượng không được là ngay lập tức Lâm dùng luật rừng để giải quyết.  Ngay đội xích lô, thấy Lâm ăn giàu có, nhiều người có tiền cũng định nhảy vào, nhưng chỉ được một thời gian ngắn là phải giải tán bởi nhiều nguyên do mà tất cả những nguyên do ấy đều có bàn tay Lâm Già đạo diễn.

Giải Xui, Thêm Họa

Đang lúc gay go, rối tung rối mù mọi thứ thì nhà Lâm lại bị đàn em Cu Nên xả súng làm Long Xẹo, đệ tử ruột của y bị thương rất nặng.  Du đãng Hải Phòng đồn rằng, ngay sau đêm bị tập kích đó, điều tra, biết là do Cu Nên làm, Lâm Già đã cho đàn em đến tận nhà đáp trả bằng cả băng AK, đồng thời triệu tập đệ tử để ăn thua tới cùng với Nên và đồng bọn.  Về lực lượng, Lâm Già chẳng ngại gì Nên, thậm chí đàn em của y còn mạnh hơn Nên rất nhiều.

Tứ phía đều bị công kích, quán xá thì tự nhiên vắng khách lạ lùng, Lâm Già đâm cáu bẳn, bần thần dù đám đàn em thân tín đã bày mọi cách để mua vui. Tối ngày 9-4-1995, sau một chầu nhậu bê bết cùng đám đàn em, về đến quán gỏi ở hồ đào Lạch Tray dù cũng đã quá nửa đêm, nhưng y không sao chợp mắt.

Thấy đại ca mặt mày ủ rũ, thất thần, Nguyễn Đức Hoà tức Hiệp, một đệ tử thân tín của Lâm sà đến, dốc bầu tâm sự. 

- Dạo này xui quá anh ạ! Làm ăn thì chẳng ra sao mà đi đến đâu cũng nghe mọi người nói công an sắp sờ gáy bọn mình.  Em cũng thấy ớn lắm, anh ạ!

- Biết rồi, việc ấy chú mày cứ để anh lo!  Lâm Già vừa nằm vừa thủng thẳng đáp lời thằng đàn em.  

- Hay đại ca giải đen đi, xem tình hình có khá lên không?

- Anh mày đã ngán tận cổ cái món cầy tơ rồi chú ạ!  Ngán lắm, vậy mà cũng chẳng giải quyết gì!   

- Món đó ngán là phải, anh có coi phim chưởng không, em thấy trong phim, người ta giải đen bằng gái tơ đấy, hiệu nghiệm lắm!

Nghe đến đây, Lâm Già ngồi bật dậy, mắt sáng như vớ được vàng. Biết mình đã gãi đúng chỗ ngứa của bề trên, Hoà cười rinh rích.  

- Đêm hôm thế này thì tìm đâu ra gái tơ mà chú mày nhiều chuyện. Thôi, chú để anh yên!  

- Ối giời, anh khinh thằng em này quá, thằng em đã nói vậy thì phải bố trí được cho anh chứ!

Nói rồi Hoà khoe, bên nhà lán cây cảnh nhà bà Trần Thị Lan ở ngay gần đó có ba cô giúp việc mới đến, trong đó cháu Phạm Thị H., cháu bà Lan ở Ninh Bình ra, mới vừa 14 tuổi, là người mà y đã để ý để dâng cho đàn anh từ mấy hôm trước. “Hay, chú sang đấy bắt một đứa về đây để anh làm thịt xem sao.  Đen đủi quá!”

Lâm Già vỗ đùi khen sự thông minh, lanh lẹ của thằng đàn em.  Được lời khen ngợi của bề trên, Hoà cười tít mắt và ngay lập tức y rủ thêm Dương Đình Cường tức Cường Cá vội vàng lồng sang lán cây cảnh của bà Lan.  Đêm đó, bà Lan ngủ ở nhà, ngoài lán chỉ có 3 cô giúp việc.  Hoà, Cường Cá cầm đèn pin ập đến, dọi vào mặt đánh thức tất cả dậy.  “Dậy ngay, có lệnh kiểm tra giấy tờ đây!”   Vừa quát, Hoà vừa túm chăn, giật ngược.  Tỉnh dậy, thấy Hoà, Cường đang sằng sặc cười khả ố, biết là đã có chuyện chẳng lành, hai cô Bùi Thị V., Dương Thị H. vội ù té chạy sang khách sạn Bông Sen ở ngay gần đó.  Cháu H thì lớ ngớ nên đã không thể thoát thân.  Lôi H sang quán gỏi, bàn giao cho đại ca xong, Cường Cá và Hoà lên xe máy phóng đi.

Trong quán, chỉ còn Lâm Già với cháu H và y đã phạm hành vi đồi bại mặc với cháu H chỉ đáng tuổi con y.

Cứu Chúa Bất Thành

Chuyện giải xui đồi bại của Lâm Già nhanh chóng vỡ lở.  Sợ bà Lan tố cáo tội ác của mình, ngay sáng hôm sau, một đàn em của Lâm Già đã bày mưu để y thoát tội.  Một mặt, Lâm Già cho người đến xin thương lượng với vợ chồng bà Lan là Lâm sẵn sàng bồi thường tiền, vàng bao nhiêu tuỳ ý.

Cùng lúc đó, tại lán bảo vệ quán gỏi, Lâm cho người trói Nguyễn Đức Hoà bằng sợi dây thép, rồi vờ liên tiếp tra tấn Hoà, để tung tin, chính Hoà chứ không phải y làm trò đồi bại tối qua.  Cứ mỗi lần có khách đến, Lâm lại sai người ra vừa đánh Hoà vừa chửi: “Anh Lâm dạy mày thế nào mà mày lại dám làm cái việc bôi tro trát chấu thế hả! Mày làm mất mặt đại ca! Mày phải đền tội!”  Cứ sau mỗi câu chửi là Hoà lại nhận cả sê-ri những cú đấm đá… như trời giáng.  Y luôn mồm kêu gào: Em biết tội rồi, đại ca tha cho em. Bắt em đi tù em cũng chịu.  Đại ca tha cho em!”

Thế nhưng, quá căm phẫn trò đồi bại của Lâm, càng căm phẫn hơn khi thấy hắn trơ trẽn dùng tiền và màn kịch vụng về để che mắt, bịt miệng mình, bà Lan vẫn khăng khăng quyết định tố cáo tội ác của Lâm.  Thấy thương lượng bằng tình cảm”không xong, Lâm Già tức giận quyết định dùng trò đao búa du đãng.  Một tuần sau, sáng 17-4-1995, khi bà Lan đang ngồi nhặt rau ở trước cửa hàng, bỗng có 4-5 tên kính đen, mũ phớt phóng xe máy ập vào.  Biết là có chuyện chẳng lành nhưng chưa kịp chạy thì chúng đã rút lê, kiếm chém liên tiếp vào lưng, vai bà Lan khiến bà gục ngay tại chỗ.  Sự việc xảy ra chỉ trong chớp mắt khiến mọi người chẳng kịp lao vào can thiệp.

Bà Lan được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Việt-Tiệp.  Lệnh bắt khẩn cấp Lâm Già đã được thi hành ngày 18-4-1995 khi y đang lẩn trốn ở xã ven biển Đông Hải, An Hải.  Với hai tội danh hiếp dâm trẻ em và giết người và các hành vi phạm tội khác vẫn đang được điều tra, tại phiên toà ngày 28-10-1995, Lâm Già đã phải lĩnh án 16 năm tù.

Dù là làm du đãng kiểu gì thì cũng khó vượt qua được những cái gọi là quy luật của du đãng.

Ngô Thế Lâm thừa nhận rằng, khi mãn hạn tù về nhà, rất nhiều đàn em, người quen cũ đến động viên, giúp đỡ.  'Đó chẳng hẳn là cái lộc mà đôi khi dễ thành tai hoạ của những chặng đường tiếp theo, nếu mình không biết mình là ai, không tìm hiểu thời cuộc', Lâm nói vậy.

Chữ Tình Của Giới Giang Hồ

Cùng tuổi với Lâm trong nhóm, có một đệ tử tên H, cũng là người Hải Phòng gốc.  Lâm Già rất quý H, coi như anh em trong nhà. Nhiều ngón nghề làm ăn, tranh giành mối cũng như cách thức đối phó với nhà chức trách, Lâm đều cho H biết.

Lâm kể: 'Tôi và H coi nhau như anh em ruột thịt. Có nhiều vụ, chính H đã giải vây, thậm chí nhận thay tôi nhưng có những việc, tôi phải đứng ra giải vây cho H'.  Theo Lâm Già thì H luôn là đàn em trung thành nhất.  Khi Lâm Già bị công an sờ gáy, chính H đã chạy đôn, chạy đáo để cố cứu đại ca của mình nhưng không được.

Một điều tra viên kể rằng, Ngày đó, chính H đã cố công tìm cả nhân chứng để chứng minh Lâm không phạm trong vụ án giết người.  H đến gặp người thân của nạn nhân, đưa rất nhiều tiền, họ nhận nhưng giúp không được như ý muốn.  H định tính sổ với họ nhưng Lâm Già khuyên rằng, "anh đi tù là quá đủ, chú ở lại giúp anh em và những người thân trong gia đình".  Nghe lời khuyên của Lâm Già, H đã hạ hỏa, không đụng dao, kiếm nhưng mắt vẫn đỏ lòm khi nhìn thấy họ.

Thẩm phán T cho biết, hôm xử Lâm, đàn em đến đông chặt phòng xử nhưng rất trật tự.  Những nhân chứng đều xin cho Lâm Già.  Khi toà tuyên án đàn em của Lâm Già nhiều người khóc như mưa.  Người bình thường cũng khó mà hiểu được đàn em của Lâm Già khóc vì mất đại ca đồng nghĩa với một thời huy hoàng đã qua hay là trong giới du đãng đầy nham hiểm đâu đó vẫn còn lại những chút tình.

Còn Lâm Già thì giải thích: "Sở dĩ đám đàn em tôn trọng, quý mến tôi, vì ngày đó tôi lo cho chúng cái ăn, cái mặc, lo cho những người thân của chúng tiền bệnh lúc đau ốm.  Thậm chí bà của một đệ tử chết, nhà nghèo, tôi giúp tiền mai táng. Từ sự quan tâm nhỏ đó mà đàn em của tôi hiểu cái tình tôi dành cho chúng nên chúng cũng rất tình nghĩa lại với tôi".

Lâm bộc bạch: "Tôi đã dặn đám đàn em là ta đi rồi tức vào tù thì tùy thời thế mà làm ăn, đừng manh động mà mất hết, muốn làm kinh tế phải có mưu".

Thực tế là sau khi Ngô Thế Lâm vào tù được một thời gian ngắn, đám đàn em của Lâm tan rã như kiểu rắn mất đầu, mạnh ai nấy làm.  Một số thì theo Lâm vào tù, một số khác thì lang bạt kỳ hồ.  Số đàn em trụ lại để có danh du đãng như Lâm Già không nhiều.  Bởi sau khi va đập liên tục, bị nhiều kẻ thù dòm ngó, không có người hướng dẫn, chỉ đường, chúng cũng theo đại ca vô tù.  Một số ít đệ tử thoát được vòng lao lý, sau đó tìm nhiều cách kiếm bộn tiền, sống vương giả nhưng luôn phải sống trong cảnh giác, thấp thỏm.

Phù Du Cái Danh Du Đãng

Lâm Già tâm sự: "Dân du đãng thường vào tù vì tội cướp của nhà giàu, giết người, trộm cắp, oai hùng hơn là tội xâm hại trẻ vị thành niên.  Đúng mà lại sai vì đã ở trong tù thì tội nào cũng là phạm tội, phải đền tội, phải chịu hình phạt xử án, cũng đúng đợt, hạnh kiểm tốt thì được giảm án trước thời hạn.

Tóm lại, tội nào thì cũng vào tù, mà đã vào tù thì đều mất tự do như nhau.  Cái gọi là đẳng cấp qua tội danh có chăng chỉ tồn tại trong giới du đãng đao búa.  'Ngày đó, tôi bị tuyên hơn 16 năm nhưng ở trong trại giam được đúng 10 năm, 6 tháng, 27 ngày thì được về vì được giảm án tới hai lần'.

Nhiều người nói và Lâm cũng công nhận rằng mình là thằng đàn ông ốm yếu, người cứ nhàng nhàng, gầy nhẳng, chẳng béo được bao giờ.  "Nhiều người nhìn tôi, cứ nghĩ tại tôi chơi bời nhiều nên bị nhiễm bệnh xã hội, phải điều trị nhiều kháng sinh nên cơ thể bị kháng thể, nhiễm HIV... nên mới gầy đét như thế".

Lâm Già tự tin khẳng định: "Tôi chẳng quan tâm tới lời đồn thổi. Tôi khác Cu Nên, không chấp đàn bà, không hiếp đáp người yếu hơn mình.  Tôi tự nhận, mình là thằng đàn ông chung tình, không ham gái lạ.  Biến cố đối với cô bé 14 tuổi ngày ấy gần như là một tai nạn.  Đúng là tai nạn vì số của tôi có cung tù tội".  Chính đàn em của Lâm thời đó cũng công nhận: "Lâm chỉ mãi làm ăn, mãi nghĩ mưu để tiền đẻ ra tiền, chứ khoản chơi bời, nhất là gái gút thì không được chứng kiến bao giờ".

Chuyện liên quan đến cô bé 14 tuổi và vụ án mạng sau đó khiến Lâm Già phải vào tù được nhân vật chính kể lại: "Ngày ấy, khi vụ việc với bé gái bị phát hiện, tôi đã biết lỗi, chuộc lỗi bằng tiền.  Chính gia đình bé gái ấy, sau này rất thông cảm, xin giúp cho tôi nhưng người đàn bà chăn dắt bé gái ấy thì quá đáng.  Bà ta lợi dụng cô bé để vòi tiền của tôi".

Tôi nhận ra mình sai, hận mình nhưng cũng ghét cái loại đàn bà ấy.  "Tôi đi tù, bà ta cũng sung sướng gì đâu.  Nhiều đàn em của tôi khi đó nói rằng, bà ta cố tình làm thế với tôi, chẳng qua bị người khác xui khiến mà kẻ xui khiến này lại ganh ghét, không muốn tôi hơn nó.  Cuối cùng thì chúng cũng chết trước tôi mà".

Một đệ tử thân tín của Lâm Già trước đây cho biết: "Đi làm thì chớ, về nhà anh Lâm chăm sóc mẹ, chiều vợ, thương con hết lòng luôn.  Chính vì thế, khi xảy ra biến cố, gia đình đã hết lòng lo lắng.  Đó là điều mà anh Lâm may mắn hơn nhiều người khi lâm vào tù tội".