Hồi đó, năm 1953, Sài Gòn như đang sống trong một lớp sương dày đặc của chiến tranh, của buôn lậu và những mối quan hệ ngầm chằng chịt.
Ban ngày, đường phố vẫn tấp nập xe kéo, xe đạp, những cửa hiệu Tây – Tàu – Ta san sát. Nhưng khi đêm xuống, Sài Gòn thuộc về một thế giới khác. Thế giới của quyền lực, của thuốc phiện, của cờ bạc, của gái điếm…
Trong căn phòng nhỏ của một tòa soạn báo nằm trên đường Charner (Nguyễn Huệ ngày nay), một nhà báo đang cặm cụi bên chiếc bàn gỗ cũ.
Trước mặt ông ta là xấp tài liệu dày, được buộc bằng dây dù đã sờn. Trên mép bàn, chiếc gạt tàn đầy đầu thuốc lá, chứng tích của nhiều đêm trắng nghiên cứu tài liệu.
Ông nhà báo này mới hơn bốn mươi lăm tuổi, vóc người gầy, gương mặt xương xương, nổi tiếng trong giới báo chí Sài Gòn về những bài điều tra “đụng chạm”.
Ông không viết tin giật gân, cũng không chạy theo những vụ án lặt vặt. Ông theo đuổi những thứ lớn hơn, nguy hiểm hơn. Đó là quyền lực trong bóng tối.
Loạt bài ông đang viết mang một cái tên: “Tam Hoàng và những ông vua kinh tế Sài Gòn”.
Trong nhiều tháng, ông ta lặng lẽ thu thập lời khai của tài công ghe thuốc phiện, của gái lầu xanh, của những tay chân thấp nhất trong các bang hội người Hoa ở Chợ Lớn.
Ông lần theo các chuyến ghe đêm trên kênh Tàu Hủ, các kho gạo ở Bình Đông, những sòng bạc trá hình sau tiệm thuốc Bắc.
Điều ông phát hiện không chỉ là hoạt động của Tam Hoàng, mà là mối dây liên kết chặt chẽ giữa thế giới tội phạm và những ông trùm kinh tế hợp pháp.
Có những ông chủ hãng gạo, chủ nhà máy xay lúa, chủ ngân phiếu, thậm chí có cả những nhân vật mang quốc tịch Pháp, ngồi bàn về đạo lý và luật pháp nhưng lại là mắc xích trong thế giới kinh doanh ngầm.
Khi đó ông nhà báo biết mình đang bước vào vùng cấm.
Trước đó vài tuần, ông ta đã nhận được lời “nhắn gửi” từ một người đàn ông lạ:
– Có những chuyện biết vừa đủ thì sống lâu hơn.
Ông ta chỉ cười, đáp ngắn gọn:
– Nghề của tui sự thật là sự thật.
Chiều hôm ấy, khi loạt bài đầu tiên vừa biên tập xong, chuẩn bị đưa vào khuôn in thì xảy ra chuyện. Ông ta ở lại tòa soạn muộn, đồng nghiệp đã về gần hết. Ngoài đường, ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường ướt, phản chiếu những bóng người kéo dài.
Khoảng hơn tám giờ tối, tiếng bước chân vang lên ở hành lang. Ông ta ngẩng đầu. Một người đàn ông đội mũ sụp, mặc áo khoác sẫm màu đứng trước cửa phòng, giọng trầm khàn vang lên:
– Ông là tác giả… những ông vua kinh tế Sài Gòn?
Ông ta chưa kịp trả lời.
Một tiếng nổ khô khốc xé toạc không gian yên tĩnh.
Viên đạn găm thẳng vào ngực ông. Nhà báo ngã gục xuống bàn, xấp tài liệu đổ tung, những trang giấy dính máu loang lổ. Hung thủ quay lưng bỏ đi, phút chốc biến mất vào dòng đêm Sài Gòn như chưa từng tồn tại.
Tác giả loạt bài “Tam Hoàng và những ông vua kinh tế Sài Gòn” chết trước khi bài báo kịp lên khuôn.
Cảnh sát tới rất nhanh. Biên bản được lập, nhân chứng được hỏi. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó. Không có nghi phạm. Không ai bị bắt giữ. Không có phiên tòa. Rồi vụ án nhanh chóng rơi vào im lặng.
Trong các quán cà phê báo giới, người ta rỉ tai: “Tam Hoàng đã ra tay”. Nhưng cũng có người hiểu rõ hơn: “Không chỉ Tam Hoàng. Viên đạn đó tới từ nhiều thế lực”.
Xấp tài liệu của Nhà báo điều tra biến mất. Một số bản thảo còn sót lại bị tòa soạn niêm phong, rồi sau đó cũng không ai biết đi đâu. Loạt bài điều tra chưa từng được đăng trọn vẹn.
Rồi cái chết của Nhà báo điều tra đó trở thành một lời cảnh báo không cần tuyên bố.
Từ đó, những bài viết về Tam Hoàng trên mặt báo Sài Gòn thưa dần, rồi gần như biến mất. Chợ Lớn vẫn nhộn nhịp, các ghe gạo vẫn xuôi ngược, các sòng bạc vẫn sáng đèn sau những cánh cửa kín. Còn những “ông vua kinh tế” vẫn tiếp tục xuất hiện trên các mặt báo với hình ảnh hào nhoáng, từ thiện, đạo mạo…
Những ông trùm không ngai đó, từ vua ve chai, vua thép, vua lúa gạo, vua thuốc men… cho đến vua bột ngọt, đều có chung một dòng máu, họ là người Hoa.
Họ lấy Chợ Lớn làm lãnh địa. Họ có mối ràng buộc sâu sắc với Tam Hoàng. Một số như Trần Tề là thủ lĩnh, số khác không nhập hội nhưng vẫn phải răm rắp cống nạp để đổi lấy sự bình yên.
Họ kiến tạo nên một tầng lớp quý tộc kinh tế mới ngay giữa Chợ Lớn. Dinh thự của họ nguy nga, xe hơi bóng loáng, trên người khoác lụa là cao cấp từ Hồng Kông, Ma Cao. Con cháu của họ được gửi sang Pháp, Anh, Mỹ du học…
HUYNH MINH DUC















