Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" để xem tin tức hàng ngày nhé!

Translate

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2021

Chuyện về nữ công an bắt trùm giang hồ bằng… một thùng bia

 Hơn 40 năm làm công an thôn, xã, đến khi về hưu, bà Sáu Minh đã trải qua biết bao vụ án khó quên. Nhưng đáng nhớ nhất là việc thuyết phục được tên tội phạm truy nã ra đầu thú chỉ bằng... thùng bia.

Bà Trần Thị Minh (SN 1959, trú thôn Đông Hải, xã Tam Anh Bắc, huyện Núi Thành, Quảng Nam) - nữ công an "đặc biệt" giờ không còn khoác trên mình quân phục ngành, cũng không còn sức khỏe để xông pha vào những nơi có "biến" ở xóm làng nữa. Nhưng khi về xã Tam Anh, nhắc đến bà Sáu Minh, ai cũng biết về bà trưởng công an thôn ngày nào liều mình bắt tội phạm.

"Bông hồng thép" của làng quê

Trong cơn mưa tầm tã, chúng tôi tìm đến nhà bà Sáu Minh mà người dân ở đây giới thiệu là "bông hồng thép" của làng quê Tam Anh thời xưa.

Chuyện về nữ công an bắt trùm giang hồ bằng… một thùng bia - 1

Nhấn để phóng to ảnh

Bà Sáu Minh, người một thời làm cho tội phạm khiếp sợ.

Ấn tượng đầu tiên về bà là một người phụ nữ cao lớn, khuôn mặt rắn rỏi toát lên nét nghiêm nghị. Nhìn bà, chúng tôi nhớ lại lời kể của người làng, rằng thời đó chỉ cần nghe "bông hồng thép" Sáu Minh, những kẻ xấu đều phải kiêng dè, khiếp sợ.

Bà kể, ngay từ nhỏ, bà đã mê mẩn những thước phim hành động bắt cướp nên trót yêu màu áo của công an. Nhưng vì hoàn cảnh nghèo, không dám mơ cao nên bà đành gác lại ước mơ của mình.

Đến khi đi quân sự trở về, các cán bộ trên huyện Núi Thành thấy bà có dáng cao to, rắn rỏi, có tố chất can đảm nên đã đến động viên bà tham gia vào công an viên ở xã.

Chuyện về nữ công an bắt trùm giang hồ bằng… một thùng bia - 2

Nhấn để phóng to ảnh

Những phần thưởng tinh thần của bà Sáu Minh với sự nghiệp bảo vệ an ninh của thôn, làng.

"Lúc đầu tôi còn ngần ngại bản thân là nữ, khó hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng lỡ yêu nghề công an rồi nên tôi liền gật đầu", bà Minh tâm sự.

Công việc của một công an viên vốn vất vả, với phụ nữ lại càng nguy hiểm hơn trăm bề. Địa bàn lúc đấy lại phức tạp, có nhiều đối tượng anh chị cộm cán, cướp giật hoành hành. Ngày mới nhận nhiệm vụ bà lo lắm, nhưng rồi cũng quen và an ninh địa bàn dần đi vào nề nếp.

Bà nhớ lại vụ án đầu tiên lập công, đó là vụ đối tượng Nguyễn H. nhẫn tâm chém chết vợ mình trong đêm. Khi người dân phát hiện thì ông này đang nằm bên thi thể vợ mình, máu nhuộm đỏ cả sàn nhà, cửa khóa trong, tay vẫn cầm con dao dọa liều chết nếu ai dám bước vào.

"Lúc đó ai cũng sợ, nhưng tôi lại một mình đạp cửa xông vào, mạnh dạn tiến về phía tên sát nhân. Tôi bình tĩnh ngồi nói chuyện để đánh lạc hướng, lợi dụng lúc sơ hở nhanh tay đoạt lấy con dao và tóm gọn kẻ thủ ác", bà Minh kể.

Chuyện về nữ công an bắt trùm giang hồ bằng… một thùng bia - 3

Nhấn để phóng to ảnh

Đối với bà Minh, hạnh phúc là được cống hiến sức mình cho Tổ quốc.

"Hồi đó tôi liều ghê, không biết sợ là gì, cứ xông vào những nơi nguy hiểm. Nhưng bản chất người công an là vậy, vì an ninh xóm làng mà", bà Minh nói.

Sau những vụ án liều mình vì an ninh, bà đã khiến thanh niên chuyên gây rối khắp nơi phải kiêng dè. Ngay cả những cu cậu "đầu xanh, tóc đỏ" quậy phá ở các trường học trên địa bàn chỉ cần nghe thấy tên cô Sáu Minh là "chạy mất dép".

Bắt tội phạm bằng... thùng bia

Hơn 40 năm nhìn lại, bà luôn tâm niệm một điều rằng, tội phạm có nhiều trường hợp có "góc khuất" hoàn cảnh. Nên đôi khi không cần dùng vũ lực để trấn áp mà phải kiên trì thuyết phục để tội phạm hiểu ra cái sai rồi tự đi đầu thú.

Bà kể về kỷ niệm nhớ mãi trong cuộc đời làm công an viên của mình. Đó là trong quá trình đi làm nhiệm vụ, bà đã phát hiện ra hành tung của tên giang hồ bị truy nã tên Trần Nhật Phước (hay còn gọi là Phước "ổi").

Bà không vội "bứt dây động rừng" báo ngay cho công an huyện mà lại kiên trì thuyết phục tên tội phạm này ra đầu thú chỉ bằng… một thùng bia.

Khi phát hiện ra Phước đang ngồi trong quán nước, bà vờ như không biết đây là đối tượng đang bị truy nã, tìm cách tiếp cận và nói chuyện với Phước. Biết được bản tính của Phước nghiện bia, bà Sáu Minh rủ Phước ra quán để nhậu và trò chuyện.

Phước "ổi" cũng  biết tiếng "bông hồng thép" Sáu Minh ở đất Tam Anh, nhưng đối tượng chủ quan, khinh mạn bà Sáu Minh là nữ, nhậu yếu, không "đấu" lại Phước, nên đồng ý.

Nhưng Phước vẫn không ngờ đến, cả hai lai rai một hồi đã uống hết một thùng bia, Phước đã say mềm, còn bà Minh vẫn tỉnh bơ. Lúc này "bia vào lời ra", Phước thú nhận hết tội lỗi của mình với bà Sáu Minh.

"Phước nói tôi bắt hắn đi, hắn không trốn nữa. Nhưng tôi chưa bắt mà nhẹ nhàng khuyên giải để Phước ra đầu thú thì tội sẽ được giảm nhẹ hơn. Hắn nghe xong thì gục đầu xuống khóc", bà Minh kể.

Bằng mưu trí và sự chân thành của mình, bà đã cảm hóa được tên tội phạm đang lầm đường lạc lối. Ngay sáng hôm sau, Phước đã cùng bà vào huyện để đầu thú trên chiếc xe máy của mình.

Theo lời của bà Minh, sau khi được trả tự do, Phước đã quyết tâm làm lại cuộc đời. Giờ đây, anh đang là một ngư dân siêng năng cần cù và mỗi lần lễ, tết, anh lại mang quà đến thăm bà, như để cảm ơn người mẹ thứ 2 đã sinh ra cuộc đời của Phước.

Hoài niệm tuổi 60

Ở cái tuổi ngoài 60, nhiều người đã quây quần bên con cháu, nhưng với bà Sáu Minh, khoảng thời gian đẹp nhất đời mình, bà nguyện cống hiến cho sự bình an của làng quê nơi mình sinh ra và lớn lên.

Đến giờ bà vẫn "lẻ bóng" trong căn nhà trống hiu quạnh. Căn nhà nhỏ chẳng có gì ngoài chiếc xe máy cũ. Quý giá nhất là những tấm bằng khen, huy chương ghi công những đóng góp của bà vì an ninh, trật tự xã hội tại địa bàn công tác.

"Lúc còn đi làm, tuy cực mà được làm nghề là hạnh phúc rồi. Tôi chỉ mong đóng góp chút sức để gìn giữ được an ninh, trật tự xã hội, chỉ cần như vậy thôi. Đi tới đâu ai cũng thương mình, ai cũng gọi tôi với cái tên Sáu Minh công an, tôi vui lắm", bà Minh tâm sự.

Gương  mặt nghiêm nghị, rắn rỏi của người phụ nữ sáng bừng với nụ cười tươi rói lúc hoài niệm những năm tháng được sống trọn vẹn với ước mơ từ thuở nhỏ, và những lần đấu trí, đấu sức vì sự bình yên của làng quê, vì cuộc sống an toàn của bà con nơi bà đã sinh ra và lớn lên. 

                                                                                                                        Hoài Sơn

Thời của Facebook sắp kết thúc

 Các vết nứt của "pháo đài bất khả xâm phạm" Facebook được cho là đang lan rộng và có thể dẫn đến sụp đổ.

"Những gì chúng ta sẽ chứng kiến, đang diễn ra từ từ, là sự sụp đổ 'ngôi nhà' của Zuckerberg", nhà báo điều tra Carole Cadwalladr của Guardian, từng phanh phui vụ bê bối dữ liệu Cambridge Analytica lên truyền thông năm 2018, bình luận. "Sự sụp đổ không xảy ra hôm nay, không phải là ngày mai, nhưng nền móng đã có những vết nứt từ tuần trước và trở nên sâu hơn. Mọi thứ đang đến rồi".

CEO Facebook Mark Zuckerberg. Ảnh: Reuters

CEO Facebook Mark Zuckerberg. Ảnh: Reuters

Bình luận của Cadwalladr được đưa ra trong bối cảnh Frances Haugen, cựu quản lý Facebook, tiết lộ hàng loạt tài liệu mật mà bà thu thập được khi còn làm việc tại mạng xã hội lớn nhất thế giới. Lời nói của Haugen được các chuyên gia đánh giá có trọng lượng hơn hẳn so với các cựu nhân viên Facebook trước đây bởi dựa trên những bằng chứng cụ thể.

Ba năm trước, Chris Wylie, cựu giám đốc phụ trách mảng nội dung bầu cử của Cambridge Analytica, đã đứng ra tố cáo bê bối rò rỉ dữ liệu của Facebook. Thế nhưng, dù sóng lớn, mạng xã hội của Zuckerberg cuối cùng vẫn giải quyết ổn thỏa. Ngoài khoản phạt kỷ lục 5 tỷ USD được Ủy ban Thương mại Liên bang Mỹ FTC đưa ra, không một lãnh đạo cấp cao nào của Facebook phải rời ghế. CEO Mark Zuckerberg không bị phế truất, COO Sheryl Sandberg không phải giải trình về hành động của mình. Thậm chí, cổ phiếu Facebook vẫn tăng sau thông tin công ty phải nộp phạt.

"Tâm trạng của anh thế nào", Cadwalladr nhắn tin cho Wylie sau 3 năm, khi Haugen vừa điều trần hôm 5/10. Tuy nhiên, câu trả lời không được tiết lộ.

Năm 2018, lời khai của Wylie được đánh giá có trọng lượng, khiến Facebook phải lao đao nhưng chưa đủ "nhấn chìm" công ty. Tuy vậy, nó đã thúc đẩy hàng loạt cuộc điều tra từ chính quyền Mỹ và nhiều cơ quan khác trên toàn cầu. Việc Haugen công bố các tài liệu có được được xem là đòn giáng mạnh tiếp theo vào đế chế của Zuckerberg.

Giới phân tích nhận định Haugen có tiếng nói rõ ràng, lại làm việc ở bộ phận Liêm chính và Công bằng của Facebook. Bà cũng chứng minh lời khai của mình có sức ảnh hưởng lớn đối với công ty, không chỉ bằng lời nói mà thông qua các chứng cứ cứng rắn, trong đó có 8 đơn khiếu nại lên Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch (SEC) cùng lượng lớn tài liệu được giao cho 5 tổng chưởng lý.

"Ban điều hành Facebook lẽ ra phải bị thiêu rụi từ ba năm trước. Nhưng các nhà chức trách không bắt ai phải chịu trách nhiệm, không giữ được một người nào để giải trình. Và chúng ta đang phải sống chung với hậu quả đó", Cadwalladr nhận xét.

Theo nhà báo của Guardian, Facebook giờ đây sẽ gặp khó khăn hơn bao giờ hết. Mạng xã hội này sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức về luật pháp và quy định. So với năm 2018, Facebook không còn giữ được vị thế độc tôn, lại đang lâm vào tình trạng bị chính nhân viên nghi ngờ, số lượng người dùng trẻ giảm sút.

Bên cạnh đó, điểm khác của Facebook 2021 so với 2018 là những người như Haugen được ủng hộ mạnh mẽ. Ngành công nghệ đang chào đón và hậu thuẫn những người dám đứng ra tố cáo khuất tất của các công ty hàng đầu. Các nghị sĩ Mỹ ngày nay cũng am hiểu công nghệ hơn cách đây 3 năm, bằng chứng là cách họ đặt câu hỏi cho Haugen tại phiên điều trần ngày 5/10 chuyên nghiệp hơn rất nhiều.

Facebook hiện đối mặt với những mối đe dọa hiện hữu đối với mô hình kinh doanh của chính mình. Công ty đang bị FTC kiện vì độc quyền, bị bang Texas nêu đích danh Sheryl Sandberg vì gian lận thị trường. Mới nhất, các cổ đông đã đệ đơn tại Delaware, cáo buộc các lãnh đạo Facebook nói dối các nhà đầu tư trong bê bối Cambridge Analytica. Nền tảng này cũng bị Liên Hợp quốc đưa vào tầm ngắm vì liên quan đến vấn đề nhân quyền ở Myanmar năm 2018, hay vụ bạo loạn ở đồi Capitol. Tất cả có thể tạo thành hiệu ứng domino khiến mạng xã hội gặp nhiều khó khăn hơn thời gian tới.

Tuy vậy, Gautam Hans, Giáo sư dự bị ngành luật tại Đại học Vanderbilt của Anh, nói: "Facebook đã chìm trong nhiều vấn đề từ khi ra đời, nhưng công ty vẫn yên ổn dù trải qua nhiều đợt điều tra, vì phần lớn đều hiểu vấn đề có tồn tại nhưng lại không thể thống nhất giải pháp xử lý". Ông nghĩ Facebook "vẫn sống sót, thật khó tưởng tượng một thế giới không có Facebook, nhưng chắc chắn sẽ có sự thay đổi về cách nhìn nhận từ xã hội và cấu trúc của mạng xã hội này".

Còn bà Cadwalladr cho rằng, khi mọi thứ được đưa ra ánh sáng, "sẽ không ai miễn nhiễm, ngay cả Mark Zuckerberg".

Bảo Lâm (theo The Guardian)

Công ty Facebook sắp đổi tên

 Công ty sở hữu mạng xã hội lớn nhất thế giới có thể đổi thương hiệu, chuyển sang tên gọi mới vào tuần sau.

The Verge dẫn lời nguồn tin giấu tên cho biết, CEO Facebook Mark Zuckerberg dự kiến thông báo về thay đổi trong hội thảo thường niên Connect ngày 28/10, nhưng thông tin cũng có thể sẽ được công bố sớm hơn.

Việc đổi tên sẽ biến mạng xã hội Facebook chỉ là trong các sản phẩm của công ty mẹ - công ty cũng sẽ chịu trách nhiệm quản lý một loạt ứng dụng khác như Instagram, WhatsApp và Oculus. Tương tự việc Google trở thành công ty con của Alphabet, người dùng mạng xã hội không bị ảnh hưởng nhiều bởi quá trình tái cơ cấu của Facebook

Đại diện Facebook nói họ không bình luận về các tin đồn.

Mark Zuckerberg, CEO Facebook. Ảnh: CNet

Mark Zuckerberg, CEO Facebook. Ảnh: CNet

Theo nguồn tin, mục đích của Zuckerberg là muốn phản ánh việc công ty đang tập trung vào xây dựng vũ trụ ảo - metaverse.

Facebook hiện có hơn 10.000 nhân viên tham gia phát triển phần cứng như kính thực tế ảo AR - sản phẩm mà Zuckerberg tin rằng sẽ phổ biến như smartphone ngày nay. Hồi tháng 7, ông cho biết trong vài năm tới, "chúng tôi sẽ chuyển đổi một cách hiệu quả từ việc chủ yếu được coi là một công ty truyền thông xã hội sang một công ty metaverse".

Tháng trước, Facebook thông báo Andrew Bosworth, người đứng đầu mảng AR và VR, được thăng chức làm Giám đốc công nghệ. Đầu tuần này, họ công bố kế hoạch tuyển dụng thêm 10.000 nhân viên để nghiên cứu metaverse ở châu Âu.

Metaverse mới bắt đầu thu hút sự chú ý cuối tháng 6 khi Zuckerberg nhắc đến tham vọng biến Facebook từ mạng xã hội thành trung tâm vũ trụ ảo. Theo ước tính của Bloomberg, ngành công nghiệp metaverse sẽ đạt giá trị 800 tỷ USD vào năm 2024. Thuật ngữ này lần đầu được nhắc đến năm 1992 trong tiểu thuyết khoa học Snow Crash của nhà văn người Mỹ Neal Stephenson, mô tả "một vũ trụ do máy tính tạo ra", tồn tại song song với đời thật nhưng trong đó, con người có thể xây dựng lại các chuẩn mực xã hội.

Bên cạnh đó, việc chuyển đổi thương hiệu cũng giúp tách biệt tham vọng vũ trụ ảo Facebook đang theo đuổi khỏi sự giám sát gắt gao đối với các nền tảng xã hội của nó. Vài tuần gần đây, cựu quản lý Frances Haugen đã tiết lộ hàng loạt tài liệu nội bộ cho thấy mạng xã hội tỏ ra lỏng lẻo trong việc kiểm soát thông tin sai lệch, khiến niềm tin của công chúng vào cách thức hoạt động kinh doanh của Facebook giảm sút.

Facebook không phải là công ty công nghệ lớn đầu tiên thay đổi tên khi tham vọng của họ mở rộng. Năm 2015, Google cơ cấu lại hoàn toàn dưới một công ty mẹ mang tên Alphabet, khẳng định rằng nó không chỉ là một công cụ tìm kiếm trên Internet mà là một tập đoàn khổng lồ với các mục tiêu như sản xuất ôtô tự hành, công nghệ y tế.... Snapchat cũng đổi thương hiệu thành Snap vào năm 2016, tự gọi mình là "công ty máy ảnh" với cặp kính đeo mắt Spectacles có thể chụp ảnh.

Điệp Anh (theo The Verge)

Nực cười chuyện các nhà zân chủ đòi giải thưởng Nobel hòa bình cho nhau!

 



Chuyện các nhà zân chủ tấu hài trên các diễn đàn chẳng còn gì là xa lạ với cộng đồng mạng nữa. Thường thì những người này tìm cách bênh vực, ủng hộ, thậm chí là tung hô nhau một cách lố lăng, kệch cỡm bất chấp sự đàm tiếu của thiên hạ. Càng nực cười hơn là cái trò "con hát, mẹ khen hay" được giới zân chủ diễn đi, diễn lại hết lần này đến lần khác như thể ngày mai là ngày tận thế, không còn được khoa tay, múa môi nữa vậy.

Gần đây, nhân sự kiện 02 nhà báo đến từ Nga và Philippin được vinh danh với giải Nobel hòa bình năm 2021, nhà zân chủ Mạc Văn Trang đã đăng tải bài viết “Xấu hổ và đau xót” trên trang cá nhân của mình. Trong bài viết này, Mạc Văn Trang thể hiện khiếu hài hước đáng nể của mình bằng việc so sánh Phạm Đoan Trang ngang tài, ngang đức với hai nhà báo trên và đáng lẽ ra "Trang mặt rỗ" phải là người đứng trên bục nhận giải Nobel hòa bình năm nay.

Có vẻ như nhà zân chủ Mạc Văn Trang rất biết đùa, mà đùa ở đây là đùa ngu, đùa dai, đùa dại. Xin lỗi, Phạm Đoan Trang "tuổi gì" sánh vai với những nhà báo chân chính kia. Nhà báo Maria Angelita Ressa, sinh năm 1963, là một nhà báo nổi tiếng gốc Philippines, đồng sáng lập và là giám đốc điều hành của tờ Rappler. Trong khi Dmitry Muratov là chủ bút của tờ báo tiếng Nga Novaya Gazeta, vốn nổi tiếng với những bài báo chống tham nhũng và bảo vệ nhân quyền. 

Để được cả thế giới công nhận, hai nhà báo này đều có những hoạt động vì cộng đồng, dùng ngòi bút, tiếng nói của mình đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực và bảo vệ quyền con người, nhất là những người dân ở các nước có xung đột, bất ổn chính trị... Trong khi đó, Phạm Đoan Trang thì lại lợi dụng quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, dân chủ nhân quyền để tư lợi cá nhân và phục vụ cho những mưu đồ chính trị. 

Sau một thời gian điên cuồng chống phá bằng cách cầm đầu các hội nhóm bất hợp pháp, tổ chức các chương trình, hô hào, kích động người dân chống chính quyền, Trang đã phải trả giá trước pháp luật vì những hành vi vi phạm pháp luật của mình. Một kẻ vào tù ra tội, một công dân phạm pháp, một người kiếm cơm bằng nghề zân chủ, coi việc chống chính quyền là chân ái mà đòi giải thưởng Nobel hòa bình thì cũng đến "buồn nôn". Thế nên, tốt nhất Mạc Văn Trang và các nhà zân chủ trong nước nếu còn biết xấu hổ là gì thì nên thôi cái trò tung hứng cho nhau lại đi!

ĐẶC SẢN ĐẶC TRƯNG NHẤT CỦA SÀI GÒN LÀ TÌNH NGƯỜI

  Bài phát biểu của Thạc sĩ Bác sĩ BÙI QUANG HUY, Trưởng đoàn Bệnh viện E đang công tác tại Bệnh viện Hồi sức COVID-19 thành phố Thủ Đức, nói thay cảm xúc của lực lượng tuyến đầu nơi tâm dịch:

        “Vậy là cuộc chiến quy mô lớn nhất với đại dịch COVID-19 mà chiến trường trọng tâm là Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh thành phía Nam đã bước sang tháng thứ 4. Có thể nói đây là một cuộc chiến đặc biệt chưa hề có tiền lệ, không có tiếng súng, chỉ có tiếng monitor, máy thở nhưng mức độ khốc liệt, bi hùng của nó không hề kém những cuộc chiến tranh không trong ngoặc kép khác. COVID-19 là một loại bệnh, nhưng cuộc chiến với đại dịch COVID-19 lại không chỉ của riêng ngành Y.

        Trong mấy tháng qua, chúng tôi, những nhân viên Y tế cùng với lãnh đạo và nhân dân Thành phố, các lực lượng vũ trang và các lực lượng tình nguyện khác, chúng ta đã sát cánh bên nhau chiến đấu. Theo một nghĩa rộng về cuộc chiến của con người với virus, chúng ta đã trở thành những người đồng đội thân thiết của nhau.. Như báo cáo tóm tắt của thành phố về diễn biến dịch, chúng ta đã cùng nhau trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, từ lo lắng, động viên nhau kiên cường bám trụ khi con số nhiễm và thương vong tăng lên; cũng như chia sẻ nhau niềm lạc quan, hy vọng, khi các con số chậm lại, giảm dần rồi sau cùng là niềm hân hoan trong ngày Thành phố bắt đầu kế hoạch bình thường mới trở lại và dịch bệnh đã ở phía bên kia sườn dốc.


        Đứng riêng về góc độ những nhân viên Y tế từ mọi miền Bắc, Trung, Nam đến với Thành phố. Khi quyết định xung phong lên đường, chúng tôi đều xác định, không phải chỉ là hỗ trợ, mà đây thực sự là cuộc chiến của mình, phải chiến đấu bằng 200% sức lực để san sẻ với các đồng nghiệp Thành phố. Động lực của chúng tôi đến từ những điều giản dị. Trước hết, đó là trách nhiệm của một người làm nghề Y trước bệnh tật, sau nữa là tình đồng loại trước nỗi đau của đồng bào.

        Nhân nhắc tới hai từ đồng bào thân thương, tôi xin phép được dùng xen kẽ danh xưng thân mật: Sài Gòn. Đất nước Việt Nam ta như một cơ thể thống nhất không thể tách rời, dù trải qua bao thăng trầm lịch sử. Nếu người ta hay ví Trái tim Hà Nội, khúc ruột miền Trung, thì tôi gọi Sài Gòn là lá phổi. Một tiếng ho của Sài Gòn, cả nước lòng đau quặn thắt.

        Có mặt ở đây, ngày hôm nay, đại diện cho các đồng nghiệp, các đoàn công tác, các lực lượng tham gia phòng, chống dịch bệnh COVID-19 tôi xin bày tỏ sự xúc động và vinh dự trước sự ghi nhận, vinh danh của Thành phố. Chúng tôi muốn nói lời cảm ơn đến những sự tiếp đón nồng hậu, trọng thị mà Thành phố đã dành cho chúng tôi. Giữa lúc dịch bệnh căng thẳng, ngổn ngang bao nhiêu công việc, đối mặt với bao áp lực mà lãnh đạo thành phố và Sở Y tế vẫn cố gắng dành cho chúng tôi những sự quan tâm và điều kiện tốt nhất trong khả năng để chúng tôi yên tâm thực hiện sứ mệnh cứu người.

        Về góc độ người làm chuyên môn, chúng tôi cũng bày tỏ lòng kính trọng với những nỗ lực ứng phó tiến bộ từng ngày của thành phố trước dịch bệnh.

        Như chúng ta đã chứng kiến trong gần 2 năm qua, trên khắp 200 quốc gia và vùng lãnh thổ, đại dịch COVID-19 đi tới đâu là tàn phá nặng nề tới đó, nó có thể gây áp lực khủng khiếp, thậm chí làm sụp đổ cả hệ thống y tế, ngay cả những quốc gia hùng mạnh, tiềm lực hơn chúng ta rất nhiều như Mỹ, Anh, Pháp, Ý… cũng không ngoại lệ. Chúng tôi hiểu rằng, khi COVID-19 đã trở thành một đại dịch, với hơn 200 triệu ca nhiễm toàn cầu, giống như giữa một biển nước mênh mông thì làm gì có căn nhà nào không ngập, việc phải đối mặt với những đợt bùng phát của nó, chỉ là chuyện sớm, hay muộn.

        Việc đổ lỗi thật là dễ, nhưng làm mới khó. Qua một quá trình đồng hành với Thành phố, chúng tôi nhận thấy, sau những bối rối ban đầu, mà bất kỳ quốc gia nào cũng phải gặp, Thành phố cùng với trung ương đã nhanh chóng củng cố, bổ sung lực lượng và bộ máy của chúng ta phản ứng nhịp nhàng hơn, tiến bộ hơn qua từng trận đánh.

        Thú thực với các đồng chí, trước ngày lên đường, qua báo chí, mạng xã hội, chúng tôi đã tưởng tượng ra một Sài Gòn hỗn loạn, đau thương, một hệ thống y tế bị đánh sập và vỡ trận. Nhưng không, khi vào đến nơi, tôi không thấy một Vũ Hán, một Lombardy nào ở đây cả, Thành phố Hồ Chí Minh vẫn lâm nguy, nhưng không loạn. Nơi đoàn chúng tôi làm việc, bệnh viện Hồi sức COVID-19 tại thành phố Thủ Đức là một trong những mặt trận khốc liệt, và có lẽ cũng như tất cả các mặt trận mà các đồng nghiệp ngồi đây tham gia. Dù có những hy sinh, mất mát, đã là một cuộc chiến, thương vong là điều không thể tránh. Dù có lúc, áp lực từ hơn 10.000 ca nhiễm; hơn 400 ca tử vong mỗi ngày khiến cho chúng tôi phải gồng mình gấp nhiều lần. Nhưng ca trực với đầy đủ anh em đồng nghiệp Bắc, Trung, Nam vẫn đoàn kết nắm chặt tay nhau, kiên gan lì lợm giữ chặt đội hình, không có ai bi quan, nản chí.

        Để có được tinh thần đó, không thể chỉ bằng nỗ lực cá nhân, mà phải đến từ cả niềm tin vào hệ thống. Chúng tôi luôn luôn biết, mình không đơn độc. Lãnh đạo thành phố, Sở Y tế luôn có mặt thường xuyên , liên tục, bám sát tình hình và sát cánh cùng chúng tôi; nhân dân thành phố luôn ủng hộ và dõi theo chúng tôi.

        Và cho tới hôm nay, không phải chỉ là niềm tin nữa, mà sự thật, hệ thống y tế của chúng ta đã đứng vững.

        Cơn bão nào rồi cũng sẽ qua, trên bầu trời thành phố, mây mù đang dần tan, và những tia nắng đầu tiên đã xuất hiện, báo hiệu những bình minh trong trẻo. Dù chặng đường phía trước còn rất nhiều gian nan, như Đảng và nhà nước đã xác định, cuộc chiến với COVID-19 không phải là tư duy chiến dịch nữa, mà là tư duy cho một cuộc trường kỳ kháng chiến. Nhưng chúng tôi tin tưởng vào các đồng chí, các đồng nghiệp. Thành phố Hồ Chí Minh, Thành phố mang tên Bác kính yêu sẽ đứng dậy, mạnh mẽ hơn sau giông bão.

        ​Lời cuối cùng chúng tôi muốn nói, thưa người dân thành phố. Dù lưu luyến nhưng cũng sẽ đến lúc chúng tôi phải nói lời chia tay, để trở về với nhiệm vụ thường nhật của mình. Chúng tôi sẽ gìn giữ những ký ức về những ngày tháng bi hùng này trong tâm trí, và sẽ luôn mang theo trong lòng tình cảm nồng ấm mà Sài Gòn đã dành cho chúng tôi. Nhất định một ngày không xa, chúng tôi sẽ trở lại, nhưng không phải là để chiến đấu “một cung đường, hai điểm đến” nữa, mà là để đi dạo giữa đường hoa Nguyễn Huệ, ngắm nhìn một Sài Gòn trẻ trung năng động, để cảm nhận thứ đặc sản đặc trưng nhất của Sài Gòn là tình người. Và chúng tôi sẽ mỉm cười nhẹ nhõm, với một niềm tự hào là mình cũng đã góp một phần nhỏ bé cho tương lai đó.

        Xin trân trọng cảm ơn !”