Main Ad ➤ Click "VÀO ĐÂY" để xem tin tức hàng ngày nhé!

Translate

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2022

Hoài niệm một thời về xe Simson

 


Với tôi lần đầu biết về xe Simson là vào những năm 70 của thế kỷ trước, ấn tượng ban đầu là xe rất bốc và khó điều khiển.


Ký ức về chiếc Simson đầu tiên

Vài năm sau khi được sang Đức (Cộng hòa Dân chủ Đức) học tập và làm việc, tôi được trực tiếp điều khiển xe Simson thì những định kiến về chiếc xe này thay đổi hẳn. Một phần xe Simson ở Việt Nam hay hỏng vặt và chỉ đi được 40 km đã phải dừng là do chế độ pha xăng và dầu không chuẩn đồng thời bảo dưỡng định kỳ không tốt. Còn về việc người lái bị ngã như câu chuyện 'Kỷ niệm đáng quên với xe máy Simson' là có thể do anh rể bạn tập lái chưa kỹ hoặc phanh tay đột ngột.


Vốn là người làm trong lĩnh vực giao thông đường bộ ở Đức, tôi thấy bên đó nhiều người chạy xe tương tự như Simson gọi chung là mô-kích (mokick - kết hợp của moped và kick-starter - chỉ các dòng xe kích thước phân khối nhỏ có đạp nổ). Những chiếc xe này hàng trăm km máy xe vẫn "tròn tiếng" và người không hề mỏi do hệ thống giảm xóc tuyệt vời.


Sau này về Việt Nam, khi sử dụng xe tôi tự pha xăng với dầu đúng tỷ lệ (và để qua một đêm cho lắng bớt cặn) rồi lọc cẩn thận mới đem sử dụng. Đặc biệt trước khi đi tôi còn nổ máy tại chỗ khoảng 2- 3 phút và thường xuyên bảo dưỡng thì xe chạy rất ổn. Tôi sử dụng xe khoảng 15 năm ở Việt Nam và 5 năm ở nước ngoài trên cùng một chiếc Simson BS51 mà xe chưa một lần hỏng vặt như chết máy hay khó nổ. Trước khi chiếc xe nghỉ "hưu" nó đi trên 110.000 km. Thật tuyệt vời phải không?


Tuy nhiên tôi phải công nhận xe thời nay tốt hơn, an toàn hơn, nhưng như các cụ đã nói "của bền tại người". Trên hết với tôi và chắc là với cả một thế hệ dòng xe Simson không chỉ là xe mà còn là một huyền thoại với đầy ắp những kỷ niệm thân thương. Không phải tự nhiên mà ở một trại dưỡng lão của Đức (phía Đông Đức cũ) người ta đặt một chiếc xe Simson ở sân và rất nhiều người về hưu khi nhìn nó đã bàn tán sôi nổi và phần nào hồi phục trí nhớ.


Gần đây vào năm 2020, tôi có dịp trở lại Đức vẫn thấy những cuộc diễu hành bằng xe Simson với hàng trăm người tham gia.


Trên đây chỉ là chút chia sẻ có tính cá nhân của tôi về chiếc xe này.


Độc giả Vnexpress 

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2022

Sự lạnh lùng của loài người trong thời đại 4.0

 Mới đây,dư luận vô cùng bức xúc và lên án về hành vi biến tướng của tục bắt vợ liên quan đến sự việc "bắt vợ" tại Mèo Vạc, Hà Giang khi một bé gái đi chơi xuân đã bị một nam thanh niên còn khá trẻ khống chế, giằng co ở giữa đường trước sự chứng kiến của nhiều người.


Nhiều người thờ ơ, vô tư quay phim thay vi ngăn chặn hành vi biến tướng của thanh niên người Mông

Nhưng có lẽ, đáng lên án hơn cả là hành vi của những người xung quanh đã mặc cho bé gái kêu la, phản đối, nam thanh niên vẫn không dừng lại và những người đứng xem cũng không có ý can thiệp vì cho rằng thanh niên này đang bắt cô gái về làm vợ theo tục của người Mông và nhiều người thích thú quay phim, livetream như thể hiện một thói quen xấu của thời đại 4.0 ra vẻ ta đây hóng chuyện lạ và muốn cho bao người được biết.

Tính hai mặt của vấn đề, đó là một cách lên án, tố giác hành vi biến tướng của phong tục của đồng bào người Mông, giúp cho cơ quan chức năng có căn cứ đề xử lý hành vi của nam thanh niên, nhưng mặt trái của hành động này thì không phải ai cũng nhận thấy điều đó và chính vấn đề này đã nói lên mặt trái của xã hội thời đại công nghệ 4.0 khi con người ta đã vô cảm và trở nên vô cảm hơn, đồng nghĩa với việc nó làm tổn hại đến tâm lý, danh dự của những người được cả xã hội quan tâm vì hành hiếu kỳ quá trớn.


Hình ảnh minh họa

Đây không phải là trường hợp hi hữu vì nó đã diễn ra một thời gian dài và nay “biến thể” của tình trạng này càng rõ rệt hơn, nhất là các vụ tai nạn thương tâm, đánh ghen, ẩu đả... Người quay phim họ vô cảm đến mức lấy sự đau đớn, bất lực, tai nạn của người khác để thu hút dư luận vào mình, để thể hiện ta đây thạo tin, quan tâm theo kiểu của một con rô bốt.

Đã đến lúc chúng ta phải đối diện với vấn đề này và cần thẳng thắn để có sự điều chỉnh khi mà phản ứng đầu tiên của nhiều người đối với sự đau khổ, rắc rối của đồng loại không phải là lòng trắc ẩn hay sự đồng cảm, mà là sự phấn khích về cách nó sẽ diễn ra trên mạng xã hội.

Chúng ta đang sống trong một xã hội kết nối qua internet, nơi bất kỳ ai cũng là “miếng mồi” cho nguồn thông tin bàn tán trên mạng, và hành vi của con người chỉ là một câu chuyện được chuyển tiếp đến khán giả. Họ dùng máy quay của họ biến nạn nhân thành một niềm vui “ẢO” trong phút chốc nhưng lại vô tình làm trầm trọng thêm tình huống, và sau đó, khi kết thúc chỉ có nạn nhân là người hứng chịu mọi điều từ áp lực khi đối diện với dư luận cho đến tâm lý từ nội tâm họ.

Có lẽ những người hay thể hiện sự thạo tin cần đặt mình vào vị trí của người mà họ đang quay phim, chụp ảnh. Hãy nghĩ về khoảnh khắc tồi tệ nhất của bạn và bạn sẽ cảm thấy thế nào khi bị một người lạ quay phim và đưa lên internet. Hãy nghĩ xem nó có ý nghĩa gì đối với xã hội của chúng ta khi nỗi đau của người khác không còn khơi gợi lòng trắc ẩn và thay vào đó trở thành nguồn cung cho sự bàn tán, soi mói của mọi người trên mạng xã hội? Nó dạy chúng ta điều gì? Nó giúp chúng ta như thế nào? Chúng ta học được gì từ sự xấu hổ và lạm dụng nơi công cộng?

Tất cả chúng ta đều có những điều kỳ quặc. Tất cả chúng ta đều có lúc mất mát, đều có thể gặp phải tình huống không may. Tất cả chúng ta đều cảm thấy đau đớn, tức giận và tuyệt vọng. Và khi điều đó xảy ra, tất cả chúng ta đều mong muốn nhận về lòng trắc ẩn và sự quan tâm, thay vì bị sự sắc lạnh đến từ ống kính điện thoại vô cảm.

Có thể, không có bất kỳ luật nào quy định bắt buộc mỗi công dân phải ra tay giúp đỡ những người bị nạn khi chúng ta bắt gặp trên đường. Nhưng hãy thử đặt mình vào vị trí là thân nhân của nạn nhân, hay chính là nạn nhân nằm đó để có những ứng xử cho phù hợp. Nếu không thể nói hoặc làm điều gì tử tế thì cũng đừng làm trầm trọng thêm sự bất hạnh của người khác.