Cầm tờ giấy đăng ký kết hôn của người con trai trên tay, Hùng đứng chết lặng hồi lâu rồi bất ngờ đập mạnh xuống bàn khiến ly trà rung bật lên.
Tôi đã tìm mọi cách ngăn nó cả đời… vậy mà cuối cùng nó vẫn lấy được vợ, lại còn sống đàng hoàng hơn cả tôi với bà ngày trước!
Mừng nghiến răng, giọng đầy cay cú:
Ông hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Bao nhiêu năm nay tôi chưa từng để nó yên. Nó dẫn người yêu về đây tính làm ăn, tôi đuổi thẳng cổ. Nó ra miền Bắc làm trụ trì chùa, tôi còn gọi điện nói xấu để người ta ép nó quay về. Tôi đã dồn nó tới mức không còn đường sống rồi mà nó vẫn ngóc đầu lên được.
Hùng ôm trán, ánh mắt đục ngầu:
Ngày xưa tôi đánh nó đến hỏng cả tai cũng chỉ để ngăn cái họa về sau. Tôi biết thằng đó không phải loại bình thường. Khả năng của tôi với bà có giới hạn, còn nó thì như không có điểm dừng. Giờ nó lại có gia đình bên vợ chống lưng… càng khó động vào.
Mừng hạ giọng, lạnh tanh:
Hay để tôi nhờ thằng Dũng Chùa xử luôn cho xong chuyện.
Hùng lập tức xua tay:
Bà đừng có dại. Thằng đó sống ở Hải Phòng bao năm, giờ không còn như trước nữa đâu. Khéo chưa kịp làm gì thì bà và thằng Dũng chùa lại mất mạng trước.
Hùng thở dài nặng nề rồi tựa lưng vào ghế, giọng yếu hẳn đi:
Tôi biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa. Sau này tôi chết rồi, bà nhớ lo cho con Nghi… nó là máu mủ của tôi. Ngày xưa giá như bà chịu cho tôi cưới vợ bé sớm hơn thì giờ đã có thêm thằng con trai khác để dựa vào. Còn thằng kia… lúc trước nó lấy con Linh ròm, con bé ấy yếu quá, tôi cũng chẳng làm gì đc, cố gắng lắm mới được con Nghi.
Ngoài sân, gió thổi làm tờ giấy đăng ký kết hôn bay khỏi mặt bàn. Hùng ôm ngực thở dốc, đôi mắt mở lớn như vẫn chưa chấp nhận được sự thật rằng đứa con ông tìm mọi cách chèn ép… cuối cùng vẫn sống tốt hơn ông từng nghĩ..
Hai tháng sau ngày người con trai đăng ký kết hôn, vào một buổi sáng trời âm u, Hùng đang nằm xem điện thoại thì bất ngờ ôm ngực khó thở. Ông ho sặc sụa, mặt tím tái rồi gục xuống nền nhà.
Mọi chuyện xảy ra nhanh đến mức Mừng còn chưa kịp gọi ai.
Hùng chết ngay tại chỗ.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét