Nhà thơ Hoàng Huy
Có bao giờ bạn giật mình tỉnh giấc giữa đêm, chỉ vì một câu nói lỡ lời từ nhiều năm trước đột ngột dội về trong tâm trí? Hay một buổi chiều mưa, bạn nhìn ra cửa sổ và tự hỏi nếu ngày ấy mình không chọn rẽ lối này, cuộc đời bây giờ sẽ rực rỡ ra sao?
Buông bỏ phiên bản lỗi của chính mình
Cảm giác dằn vặt thực chất là một lời thú nhận thầm kín rằng: Bạn của hiện tại đã không còn đồng lõa với sai lầm của quá khứ.
- Sự bao dung muộn màng: Đau lòng vì một tổn thương mình gây ra cho người khác, hoặc cho chính mình, chứng tỏ trái tim bạn chưa hề chai sạn.
- Lá thư từ quá khứ: Những vết xước cũ không sinh ra để bạn ngồi khóc bên cạnh chúng mãi mãi. Chúng là những vết sẹo nhắc nhở rằng bạn đã sống sót qua một trận chiến, dù là chiến đấu với sự nông nổi của chính mình.
- Chấp nhận sự bất toàn: Con người không phải một lập trình hoàn hảo. Bạn được phép làm sai, được phép chọn nhầm người, và được phép đi lạc đường.
Đừng để hôm qua đánh cắp mất hôm nay
Cứ mãi ngoái đầu lại nhìn con đường đã đi qua giống như việc bạn đang lái xe lao về phía trước nhưng mắt lại chỉ chăm chăm nhìn vào gương chiếu hậu. Tai nạn là điều tất yếu sẽ xảy ra.
- Thời gian là dòng chảy một chiều: Bạn có khóc cạn nước mắt, vũ trụ cũng không đảo ngược lại một giây. Năng lượng bạn dùng để tiếc nuối một chuyện đã lỡ, đủ để bạn làm tốt mười chuyện ở tương lai.
- Những món quà bị bỏ quên: Ngày hôm nay có ánh nắng rất đẹp, có những người bên cạnh yêu thương bạn, và có cả những cơ hội mới để sửa sai. Nhưng bạn lại bận đóng cửa ngồi trong bóng tối của ngày hôm qua.
- Tự do đích thực: Tự do không phải là chưa từng thất bại. Tự do là khi bạn dám nhìn thẳng vào sai lầm đó, mỉm cười nhẹ nhàng và bảo: "Cảm ơn vì đã dạy tôi lớn, giờ thì tôi phải đi tiếp đây."
Mỗi chúng ta đều là tác giả của cuốn sách đời mình. Nếu chương trước bạn lỡ viết những dòng đầy nước mắt và sai lầm, điều đó không có nghĩa là bạn phải dừng cuốn sách lại ở đó. Bạn vẫn còn những trang giấy trắng tinh của ngày mai để viết nên một cái kết khác.
Đừng biến cuộc đời mình thành một chuỗi những tháng ngày hối tiếc kéo dài. Sai thì sửa, ngã thì đứng dậy, đánh mất thì tìm cách tạo dựng lại. Quá khứ đã làm tròn nghĩa vụ của nó là đưa bạn đến ngày hôm nay. Bây giờ, việc đi tiếp thế nào hoàn toàn nằm trong tay bạn.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét