Tác giả Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)
TIỆM SỬA CHỮA KÝ ỨC Ở TẦNG ĐÁY THÀNH PHỐ (Phần 1)
Thành phố Neo-Saigon năm 2090 được chia thành hai thế giới rõ rệt bởi những tầng mây nhiễm độc carbon. Phía trên tầng mây là Thượng Đỉnh, nơi những tòa tháp chọc trời bằng kính và titan chọc thủng bầu trời, nơi cư dân sử dụng những khối chip ký ức nhân tạo để sống trong sự giàu sang và hạnh phúc vĩnh cửu. Phía dưới là Hạ Đô, một mê cung của những con hẻm ngập ánh đèn neon mờ ảo, sặc sụa mùi dầu máy và khói bụi công nghiệp.
Nằm sâu trong một con hẻm cụt ở Hạ Đô, có một bảng hiệu đèn led sắp hỏng, lập lòe ba chữ: "Tiệm Sửa Chữa".
Chủ tiệm là ông Lâm, một người đàn ông ngoài năm mươi với mái tóc hoa râm và đôi bàn tay đầy vết sẹo do bỏng hàn. Khác với những kỹ sư cơ khí thông thường sửa robot hay xe bay, ông Lâm sửa một thứ vô hình nhưng đắt giá nhất của con người: Ký ức.
"Ký ức của con người không giống như ổ cứng," ông Lâm thường nói với trợ lý của mình, một chú mèo máy đời cũ tên là Miu. "Cậu không thể chỉ xóa file lỗi hay chép đè dữ liệu mới lên. Nếu cậu làm thế, họ sẽ mất đi linh hồn."
Một buổi tối mưa axit tầm tã, tiếng chuông cửa tiệm reo lên một hồi dài, dồn dập. Một cô gái trẻ bước vào, người ướt sũng. Cô mặc bộ đồng phục trắng muốt của cư dân Thượng Đỉnh, nhưng đôi mắt lại hằn rõ sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Trên cổ tay phải của cô, chiếc vòng định danh cá nhân đang nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo: Mức độ căng thẳng: 98%.
"Tôi muốn xóa một ký ức," cô gái nói, giọng run rẩy. "Giá bao nhiêu tôi cũng trả."
Ông Lâm rót một tách trà hoa cúc nóng, đẩy về phía cô gái. "Ở đây tôi không xóa ký ức, cô gái trẻ. Tôi chỉ sửa chúng. Tôi là Lâm. Còn cô?"
"Tôi là An," cô gái ngập ngừng ngồi xuống chiếc ghế da sờn rách. "Tôi là kỹ sư thiết kế phần mềm ở Thượng Đỉnh. Một tuần trước... vị hôn phu của tôi đã tử nạn trong một vụ nổ nhà máy năng lượng. Từ đó đến nay, tôi không thể ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, tôi lại nghe thấy tiếng nổ, lại thấy ngọn lửa nuốt chửng anh ấy. Các bác sĩ ở Thượng Đỉnh bảo tôi hãy dùng chip lãng quên, nhưng tôi sợ nếu quên đi anh ấy, tôi sẽ không còn là chính mình nữa. Nhưng nếu cứ thế này, tôi sẽ phát điên mất."
Ông Lâm khẽ thở dài. Ông đứng dậy, đi đến góc phòng và đẩy ra một cỗ máy cồng kềnh, trông giống như một chiếc ghế nha khoa cổ điển nhưng xung quanh gắn đầy những sợi cáp quang phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ.
"Chip lãng quên của Thượng Đỉnh giống như một chiếc rìu, nó chặt đứt cả vùng ký ức, để lại một khoảng trống hoác trong tâm hồn cô," ông Lâm ôn tồn giải thích. "Còn cỗ máy này của tôi là một cây kim khâu. Nó sẽ giúp cô quay lại khoảnh khắc đó, không phải để trốn tránh, mà là để tìm lại những mảnh vỡ hạnh phúc bị ngọn lửa kia che lấp. Cô có dám thử không?"
An nhìn cỗ máy, rồi nhìn vào đôi mắt ấm áp đầy tin cậy của ông lão. Cô siết chặt nắm tay, khẽ gật đầu: "Tôi sẵn sàng."
An nằm lên ghế. Ông Lâm nhẹ nhàng gắn các điện cực lên thái dương cô. Miu, chú mèo máy, nhảy lên bàn điều khiển, dùng móng vuốt kim loại gõ cạch cạch vào bàn phím.
"Bắt đầu thiết lập kết nối sóng não. Ba, hai, một... Truy cập."
Tầm nhìn của An mờ đi. Tiếng mưa axit ngoài cửa tiệm biến mất, thay vào đó là một luồng ánh sáng chói lòa. Khi cô mở mắt ra một lần nữa, cô thấy mình đang đứng trước cổng nhà máy năng lượng của Thượng Đỉnh. Đồng hồ đếm ngược trên bảng điện tử hiển thị: 00:02:00.
Chỉ còn hai phút nữa là vụ nổ xảy ra. Và ở phía xa, vị hôn phu của cô, Thành, đang vội vã chạy vào bên trong để cứu các công nhân khác.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét