
ĐÊM TRƯỜNG THỨC GIẤC & ĐƯỜNG MỰC TÁI SINH
BÀI THỨ NHẤT: ĐÊM TRƯỜNG THỨC GIẤC (OÁN KHÚC GIAN DỞ)
Gió hiu hắt thổi qua rèm cửa
Ngọn đèn khuya hắt nửa bóng thầm
Nửa đời chìm nổi phong trần
Nửa đời ôm lấy một tần ngần xưa.
Ngọn đèn khuya hắt nửa bóng thầm
Nửa đời chìm nổi phong trần
Nửa đời ôm lấy một tần ngần xưa.
Trang giấy cũ thoi đưa ngày tháng
Bút nghiên sầu bảng lãng rêu phong
Hạt mầm ấp ủ trong lòng
Mà nay bờ bến long đông lối về.
Bút nghiên sầu bảng lãng rêu phong
Hạt mầm ấp ủ trong lòng
Mà nay bờ bến long đông lối về.
Nhớ thuở trước say mê dòng chữ
Đêm từng đêm trăn trở suy tư
Vạch ra muôn dặm thiên thư
Dựng nên thế cuộc thực hư cõi đời.
Đêm từng đêm trăn trở suy tư
Vạch ra muôn dặm thiên thư
Dựng nên thế cuộc thực hư cõi đời.
Bộ truyện ấy một thời dang dở
Mối duyên tình bỡ ngỡ phân ly
Gánh gồng hai chữ kiên trì
Mà dông bão cuốn lối đi mịt mờ.
Mối duyên tình bỡ ngỡ phân ly
Gánh gồng hai chữ kiên trì
Mà dông bão cuốn lối đi mịt mờ.
Để nhân vật bơ vơ bờ bến
Thuyền buồm xưa chẳng đến đại dương
Ngàn tầng huyễn giới phong sương
Đường âm lối cũ đoạn trường ai hay.
Thuyền buồm xưa chẳng đến đại dương
Ngàn tầng huyễn giới phong sương
Đường âm lối cũ đoạn trường ai hay.
Bao năm tháng chất đầy ngăn tủ
Bản thảo xưa nằm ngủ trong tro
Đời người cơm áo đẩy đưa
Cánh chim mỏi cánh biết vừa hay chưa?
Bản thảo xưa nằm ngủ trong tro
Đời người cơm áo đẩy đưa
Cánh chim mỏi cánh biết vừa hay chưa?
Nhưng tiếng gọi cam bờ chưa dứt
Nỗi niềm riêng thổ thức từng đêm
Nhân vật xưa lại tìm tìm
Trách người gieo hạt lặng im sao đành?
Nỗi niềm riêng thổ thức từng đêm
Nhân vật xưa lại tìm tìm
Trách người gieo hạt lặng im sao đành?
Nay tỉnh giấc nhìn quanh lối cũ
Gió đại ngàn nhắn nhủ bên tai
Dù cho vạn dặm đường dài
Đan tâm một tấm quản hoài bão dông.
Gió đại ngàn nhắn nhủ bên tai
Dù cho vạn dặm đường dài
Đan tâm một tấm quản hoài bão dông.








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét