TRI ÂN TRƯỜNG SƠN
Tác giả. Luật gia. Hoàng Quốc
Huy (Liz Quiehui)
Bài 1: Vạn Dặm Trường Sơn
Trường Sơn vạn dặm ngút ngàn mây,
Xẻ dọc sườn non, chuyển đất dày.
Đạn xé bên tai, lòng chẳng động,
Bom gầm trước mặt, chí không lay.
Đường thông nam bắc, tình Nam Bộ,
Gánh nặng giang sơn, sải cánh bay.
Máu nhuộm rừng xanh, hoa chiến thắng,
Nền độc lập này, nghĩa nặng thay!
Bài 2: Tiếng Hát Át Tiếng Bom
Rừng sâu bom đạn nổ rền vang,
Vẫn rộn lời ca, rộn tiếng đàn.
Vách đá đèn dầu soi nét chữ,
Báng súng bài thơ viết vội vàng.
Gian lao chẳng quản thân trai trẻ,
Hiểm nguy không sờn chí kiên gan.
Tiếng hát át bom, bừng ánh sáng,
Xua tan bóng tối, đón xuân sang.
Bài 3: Nhớ Người Nữ Chiến Sĩ Ngã Ba Đồng Lộc
Đồng Lộc ngã ba, khói lửa mù,
Tuổi xuân gửi lại đất ngàn thu.
Tay cuốc san đường, ngăn lối giặc,
Thân gầy chắn đạn, phá vòng nhu.
Mười đóa hoa thơm, ngời dũng khí,
Một lòng yêu nước, nhẹ hận thù.
Hồn linh hòa quyện cùng sông núi,
Mãi ngát hương trinh giữa chiến khu.
Bài 4: Đêm Thắt Lưng Băng Rừng
Sương mờ đỉnh núi buốt đôi vai,
Gùi nặng trên lưng, bước dặm dài.
Lặng lẽ hành quân trong bóng tối,
Chỉ chờ bình minh rạng ngày mai.
Bài 5: Nghĩa Tình Đồng Đội
Nếm mật nằm gai giữa đại ngàn,
Tình sâu đồng chí vượt gian nan.
Bát cơm sẻ nửa, bùi xương máu,
Ngụm nước chia đôi, ấm tâm can.
Đêm lạnh chung chăn, nhìn ánh nguyệt,
Ngày ngày ra trận, tiễn đoàn quân.
Người đi, người ở, lòng luôn nhớ,
Trọn nghĩa nước non, vẹn vẹn toàn.
Bài 6: Vết Thương Thời Chiến
Trở về cuộc sống giữa thời bình,
Vẫn mang vết đạn thuở chiến chinh.
Mỗi lúc trở trời, thân đau nhức,
Nhớ bạn năm xưa hiến thân mình.
Bài 7: Lái Xe Đêm Trên Đường Huyền Thoại
Xe không kính vỡ, bụi mù bay,
Vẫn lao lên trước, vững vô lăng này.
Đèn tắt gầm xe, dò lối chạy,
Bom rơi bên cạnh, chẳng sờn tay.
Hàng ra tiền tuyến, tim rực lửa,
Chí gửi miền Nam, dạ thẳng ngay.
Băng qua lửa đạn, xuyên đêm tối,
Nối mạch giang sơn, rạng rỡ ngày.
Bài 8: Khát Vọng Hòa Bình
Xếp lại bút nghiên, khoác áo xanh,
Trường Sơn thẳng tiến, quyết hy sinh.
Chẳng mong danh lợi, không màng sống,
Chỉ ước mai sau đất nước bình.
Bài 9: Uống Nước Nhớ Nguồn
Hòa bình thịnh vượng có từ đâu?
Từ máu xương rơi biết bao đầu!
Người trước nằm xuống cho đất thắm,
Đời sau đứng dậy dựng đài cao.
Ơn sâu nghĩa nặng, lòng ghi tạc,
Đạo lý ngàn năm, giữ một màu.
Chăm lo cựu kiệt, tình nhân ái,
Xã hội chung tay, trọn trước sau.
Bài 10: Trường Sơn Bất Tử
Núi cao vách đá vạn đời trơ,
Tinh thần Trường Sơn đẹp tựa thơ.
Anh linh chiến sĩ hòa sông núi,
Tổ quốc nghìn năm mãi phụng thờ.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét