Gió Thoảng Hiên Thiền
Lg.Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)
Chuông chùa rụng giữa chiêm bao
Đông tây một nẻo, lối nào cũng xuân
Sân tỳ kheo rụng hương thầm
Bàn tay khép lại nhẹ cầm hư không.
Thuyền từ chở khát qua sông
Bồ đề một cội, ngắm lòng tịnh yên
Trăm năm gạt bỏ ưu phiền
Nương vạt áo rộng, đậu hiền cửa Cha.
Nửa đời lặn lội đường xa
Về nghe kinh tụng ngỡ là cố hương
Quảng Đức soi sáng mười phương
Chắp tay lạy Phật, con đường từ quang.
Tự Tánh Bình Yên
Lg.Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)
Mây trắng nghìn năm vẫn tự do
Dòng đời trong đục quản chi lo
Trà thiền một chén xua niềm tục
Kinh kệ vài chương nhẹ chuyến đò.
Phật tại lòng ta đâu kiếm xa
Trần gian mộng mị thảy đều qua
Lắng nghe tiếng mõ tan niềm oán
Nhìn đóa sen hồng ngát sắc hoa.
Thả hết thăng trầm theo tiếng chuông
Bao nhiêu chấp niệm góc sân buông
Trang thơ kết nối tình lam hữu
Trở lại nguồn chân, bớt lụy buồn.
Đèn Tâm Thắp Sáng
Lg.Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)
Gió lay cành bồ đề
Trăng soi bóng bên thềm
Tâm không, lòng tự tại
Đêm qua thật dịu êm.
Bao nhiêu mùa vội vã
Tóc xanh đã phai màu
Tìm về chân lý Phật
Chẳng còn những niềm đau.
Chuông ngân dài viễn xứ
Hương trầm quyện khói mây
Bên hiên đời tĩnh lặng
Nhận ra Phật ở đây.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét