Tác giả: Nhà thơ. Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)
1. Lối Cũ Bến Xưa (Luật Trắc - Vần Oanh)
Lối cũ rêu phong phủ mái tranh,
Tình xưa một thuở dẫu không thành.
Người đi để lại lời thề ước,
Kẻ ở ôm hoài mộng viễn xanh.
Bến vắng thuyền neo sầu vạn dặm,
Đường quen lá rụng bước cô hành.
Thời gian bôi xóa màu sương khói,
Chỉ có niềm thương vẫn quẩn quanh.
Tình xưa một thuở dẫu không thành.
Người đi để lại lời thề ước,
Kẻ ở ôm hoài mộng viễn xanh.
Bến vắng thuyền neo sầu vạn dặm,
Đường quen lá rụng bước cô hành.
Thời gian bôi xóa màu sương khói,
Chỉ có niềm thương vẫn quẩn quanh.
2. Cố Nhân Biệt Tích (Luật Bằng - Vần Oai)
Mưa phùn giăng lối lạnh mây khoai (khơi),
Nhìn hướng phương xa khuất bóng ai.
Ngõ vắng hoa rơi sầu phận mỏng,
Trường xưa bạn cũ xót duyên dài.
Lời yêu thuở ấy đành buông bỏ,
Nghĩa cũ ngày xưa lỡ dạt lai.
Một thuở chung đôi giờ cách biệt,
Cố nhân đi mãi chẳng quay lại (lai).
Nhìn hướng phương xa khuất bóng ai.
Ngõ vắng hoa rơi sầu phận mỏng,
Trường xưa bạn cũ xót duyên dài.
Lời yêu thuở ấy đành buông bỏ,
Nghĩa cũ ngày xưa lỡ dạt lai.
Một thuở chung đôi giờ cách biệt,
Cố nhân đi mãi chẳng quay lại (lai).
3. Kỷ Niệm Trường Xưa (Luật Trắc - Vần Ương)
Phượng vĩ đơm bông rực góc tường,
Tình xưa chung lối rợp ngàn hương.
Bàn nghiêm bạn cũ trao lưu bút,
Lớp học thầy xưa dạy kính nhường.
Tiếng trống tan trường vang ngõ vắng,
Tà áo trắng bay lượn phố phường.
Nửa đời phiêu bạt nơi viễn xứ,
Mỗi độ hè sang dạ vấn vương.
Tình xưa chung lối rợp ngàn hương.
Bàn nghiêm bạn cũ trao lưu bút,
Lớp học thầy xưa dạy kính nhường.
Tiếng trống tan trường vang ngõ vắng,
Tà áo trắng bay lượn phố phường.
Nửa đời phiêu bạt nơi viễn xứ,
Mỗi độ hè sang dạ vấn vương.
4. Bến Đò Năm Ấy (Luật Bằng - Vần An)
Con đò năm ấy đã sang ngang,
Bỏ lại dòng sông bến lỡ làng.
Sóng vỗ mạn thuyền đau dạ ngọc,
Gió lùa bờ cỏ xót lòng vàng.
Người đi bến cũ xây tình mới,
Kẻ ở lều tranh khóc nguyệt tan.
Kỷ niệm tình xưa như khói tỏa,
Trôi theo con nước nhuộm tro tàn.
Bỏ lại dòng sông bến lỡ làng.
Sóng vỗ mạn thuyền đau dạ ngọc,
Gió lùa bờ cỏ xót lòng vàng.
Người đi bến cũ xây tình mới,
Kẻ ở lều tranh khóc nguyệt tan.
Kỷ niệm tình xưa như khói tỏa,
Trôi theo con nước nhuộm tro tàn.
5. Thư Cũ Tình Phai (Luật Trắc - Vần Linh)
Thư cũ còn đây nét chữ xinh,
Mà người năm ấy phụ ân tình.
Trang giấy úa màu ôm nỗi hận,
Dòng mực phai mờ khóc bóng hình.
Đêm vắng đèn khuya sầu một cõi,
Ngày dài lối rẽ bước đơn tinh.
Thề xưa hẹn cũ bay theo gió,
Chôn chặt niềm riêng giữa lặng thinh.
Mà người năm ấy phụ ân tình.
Trang giấy úa màu ôm nỗi hận,
Dòng mực phai mờ khóc bóng hình.
Đêm vắng đèn khuya sầu một cõi,
Ngày dài lối rẽ bước đơn tinh.
Thề xưa hẹn cũ bay theo gió,
Chôn chặt niềm riêng giữa lặng thinh.
6. Trăng Thề Lỗi Hẹn (Luật Bằng - Vần Anh)
Mây mờ che khuất bóng trăng thanh,
Lời hẹn ngày xưa chẳng thể thành.
Bởi cảnh nghèo nàn duyên đứt đoạn,
Vì đời phiêu bạt mộng tan tành.
Nhìn người cất bước theo nhung lụa,
Thấy dạ u sầu tiếc tuổi xanh.
Góc phố đêm nay mình tôi đứng,
Sương lạnh bờ vai gió thổi quanh.
Lời hẹn ngày xưa chẳng thể thành.
Bởi cảnh nghèo nàn duyên đứt đoạn,
Vì đời phiêu bạt mộng tan tành.
Nhìn người cất bước theo nhung lụa,
Thấy dạ u sầu tiếc tuổi xanh.
Góc phố đêm nay mình tôi đứng,
Sương lạnh bờ vai gió thổi quanh.
7. Nhớ Bóng Hình Xưa (Luật Trắc - Vần Am)
Gió lạnh đêm đông buốt mái lam (làm),
Tình xưa trỗi dậy dạ xao kham (kham).
Người đi vạn dặm phương trời thẳm,
Kẻ ở nghìn trùng nẻo tối tăm.
Bến cũ đò xưa nay vắng bóng,
Đường quen lối nhỏ dạ âm thầm.
Hình dung một thuở còn đâu nữa,
Chỉ thấy sương mờ phủ cát lâm (lầm).
Tình xưa trỗi dậy dạ xao kham (kham).
Người đi vạn dặm phương trời thẳm,
Kẻ ở nghìn trùng nẻo tối tăm.
Bến cũ đò xưa nay vắng bóng,
Đường quen lối nhỏ dạ âm thầm.
Hình dung một thuở còn đâu nữa,
Chỉ thấy sương mờ phủ cát lâm (lầm).
8. Lỡ Nhịp Tơ Duyên (Luật Bằng - Vần Ân)
Đàn xưa lỡ nhịp đứt dây ngân,
Tình cũ giờ đây cách mấy từng (từng/tầng).
Kẻ ở ôm lòng sầu tủi hận,
Người đi cất bước phụ ân cần.
Mùa qua lá rụng rơi thềm vắng,
Xuân đến hoa cười rộ góc sân.
Duyên kiếp trớ trêu đành chấp nhận,
Trầm hương một dải khói bâng khuâng.
Tình cũ giờ đây cách mấy từng (từng/tầng).
Kẻ ở ôm lòng sầu tủi hận,
Người đi cất bước phụ ân cần.
Mùa qua lá rụng rơi thềm vắng,
Xuân đến hoa cười rộ góc sân.
Duyên kiếp trớ trêu đành chấp nhận,
Trầm hương một dải khói bâng khuâng.
9. Chiều Mưa Kỷ Niệm (Luật Trắc - Vần Ương)
Mưa đổ chiều nay ngập lối đường,
Tình xưa chợt hiện giữa màn sương.
Hiên nhà trú tạm hai tà áo,
Ánh mắt trao nhau vạn nét thương.
Chốc lát trời quang người rẽ ngả,
Bao năm đời loạn khách tha hương.
Hôm nay gặp lại mưa giăng lối,
Cảnh cũ còn đây, bạn lạc phương.
Tình xưa chợt hiện giữa màn sương.
Hiên nhà trú tạm hai tà áo,
Ánh mắt trao nhau vạn nét thương.
Chốc lát trời quang người rẽ ngả,
Bao năm đời loạn khách tha hương.
Hôm nay gặp lại mưa giăng lối,
Cảnh cũ còn đây, bạn lạc phương.
10. Giấc Mộng Tình Xưa (Luật Bằng - Vần Yên)
Đêm nằm nghe tiếng dế vang liên (liền),
Giấc mộng tình xưa bỗng hiện tiền.
Thuở ấy chung đường say chén rượu,
Ngày nào sánh bước dạo chùa thiền.
Người thanh nhã tựa cành lan huệ,
Kẻ lịch lãm như bậc thánh hiền.
Tỉnh giấc bàng hoàng trăng đã lặn,
Đời thực phũ phàng lắm lụy phiền.
Giấc mộng tình xưa bỗng hiện tiền.
Thuở ấy chung đường say chén rượu,
Ngày nào sánh bước dạo chùa thiền.
Người thanh nhã tựa cành lan huệ,
Kẻ lịch lãm như bậc thánh hiền.
Tỉnh giấc bàng hoàng trăng đã lặn,
Đời thực phũ phàng lắm lụy phiền.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét