(Ghi chép của Gã Khờ)
Tết đến, người Việt kéo nhau đi đền, đi chùa đông như trẩy hội. Đông đến mức không còn là tín ngưỡng, mà giống một cuộc di cư tinh thần: ai cũng sợ mình đứng ngoài. Sợ không đi thì “thiếu lễ”, sợ không khấn thì “thiệt phần”, sợ không chen thì năm mới kém may hơn người khác.
Nhìn thì tưởng mộ đạo. Nhưng nhìn kỹ, đó là một xã hội mặc cả với vô hình.
Người ta không đến chùa để tĩnh tâm.
Không đến đền để soi lại mình.
Mà đến để đòi.
Đòi làm ăn thuận lợi.
Đòi thăng quan tiến chức.
Đòi tai qua nạn khỏi.
Đòi cả những thứ chính họ biết rõ: mình không xứng.
Điển hình nhất là cảnh “vay – trả” ở đền Bà Chúa Kho. Đầu năm, người người chen chúc vay vốn âm phủ, viết sớ như ký hợp đồng tín dụng. Cuối năm, khi làm ăn được, đền lại vắng. Nếu không được thì… im lặng. Thánh thần ở đâu trong một thứ tín ngưỡng chỉ có đầu vào, không có đầu ra?
Người Việt đi chùa rất nhiều, nhưng hiếm khi hỏi mình phải sống thế nào cho đúng.
Họ chỉ hỏi: “Con xin cái gì?”
☸️. Tín ngưỡng biến thành dịch vụ – và con người thành khách hàng
Khi tín ngưỡng không còn là con đường tu sửa nội tâm, nó lập tức biến thành thị trường.
Có cầu thì có cung. Có mê thì có kẻ khai thác mê.
Một bộ phận sư sãi, thầy cúng, “thầy tâm linh” xuất hiện như những nhà môi giới giữa người trần và thần thánh. Họ không giảng đạo, mà bán niềm tin. Không khuyên người ta bớt tham – sân – si, mà hướng dẫn cách dâng cho đúng giá để “linh”.
Ở đó:
- Lễ càng to thì “độ” càng cao
- Phong bì càng dày thì lời khấn càng “trúng”
- Sớ càng dài thì nghiệp càng “nhẹ”
Chùa không còn là nơi gột rửa dục vọng, mà thành nơi hợp thức hóa dục vọng.
Kẻ buôn gian bán lận cúng tiền để mong yên tâm tiếp tục buôn gian.
Quan tham đi lễ để xin… tham cho trót lọt.
Đó không phải là mê tín dân gian nữa, mà là đạo đức giả có tổ chức.
🤝. Cái ác được “rửa tội” bằng nhang khói
Đáng sợ nhất không phải là người mê tín.
Mà là người lấy tín ngưỡng làm nước rửa cho cái ác.
Họ sẵn sàng chửi rủa người khác bằng những câu “nhân quả”, “khẩu nghiệp”, “tội lỗi”, nhưng chính họ thì:
- Sống vô cảm
- Tham lam
- Cay nghiệt
- Thích nguyền rủa hơn là giúp đỡ
Họ tin rất sâu vào quả báo – nhưng chỉ tin cho người khác.
Đạo Phật, trong tay nhiều người Việt, bị biến thành cây gậy đạo đức để đánh người, chứ không phải tấm gương để soi mình. Miệng niệm Phật, tay gõ phím rủa người ta chết yểu. Đó không phải là vô minh – đó là tha hóa.
🙏. Thánh thần không làm việc thay con người
Nếu có linh hồn của Trần Hưng Đạo, thì tôi tin ngài sẽ không ngồi ở bất kỳ ngôi đền nào để chứng kiến cảnh:
- Cướp lộc
- Giẫm đạp
- Chen lấn
- Xin ấn để tiếp tục bóc dân
Không có vị thánh nào ban phúc cho một xã hội mà người ta muốn giàu nhanh nhưng không muốn sống tử tế, muốn hơn người nhưng không muốn lao động, muốn yên thân nhưng sẵn sàng đẩy rủi ro cho kẻ khác.
Thánh – nếu có – chỉ đứng sau lưng người ngay thẳng, không đứng trước mặt kẻ cúi đầu mà lòng đầy tính toán.
🤠. Khi con người bỏ rơi trách nhiệm, họ invent ra thần linh
Càng thiếu niềm tin vào bản thân, người ta càng cần một quyền lực siêu nhiên để dựa.
Càng trống rỗng bên trong, người ta càng khấn to bên ngoài.
Nhưng thần linh – suy cho cùng – không ở ngoài kia.
Nó nằm trong ý thức và lựa chọn mỗi ngày của con người.
Làm điều xấu → đó là ma tính.
Làm điều thiện → đó là Phật tính.
Không có cây nhang nào thay được một hành vi tử tế.
Không có mâm lễ nào chuộc được một đời sống gian trá.
🙏. Đi chùa mà không sửa mình – thì đi bao nhiêu cũng vô ích
Đi chùa không sai.
Tín ngưỡng không có lỗi.
Cái sai nằm ở chỗ:
- Dùng chùa để trốn trách nhiệm
- Dùng Phật để hợp thức hóa cái tham
- Dùng Thánh để che chắn cho cái ác
Một xã hội mà người ta tin rất nhiều vào thần thánh, nhưng không tin vào luật pháp, vào lương tri, vào lao động tử tế, thì đó là một xã hội đang tự bào mòn mình từ bên trong.
Nếu Tết này còn đi chùa, thử khấn một điều khác xem sao:
“Xin cho con đủ tỉnh táo để không làm điều xấu.
Xin cho con đủ dũng khí để sống đàng hoàng, kể cả khi không ai chứng giám.”
Nếu khấn được như thế - không cần đền nào cũng đã là linh rồi.
—-
Ảnh internet


0 comments:
Đăng nhận xét