CÕI THƠ
Xưa nay ta vẫn một mình
Làm thơ lai láng chút tình ngẩn ngơ
Bây giờ tóc chớm bạc phơ
Cõi thơ xao xuyến hững hờ bướm bay
Đêm Hè ai thức thay ngày
Ngày Xuân không ngủ ngẫm cay sự đời
Rằm Thu trăng tỏa sáng ngời
Vào Đông tuyết ngọc như rơi xuống trần
Hồn thơ bất tận vô ngần
Thương ai cầm bút họa vần với ai
-----------
Tình thơ nhàn nhạ dứt muôn duyên
Lục bát, Đường thi giấc mộng huyền
Nhắn bảo mọi người đừng gặng hỏi
Trời thơ trăng gió rộng vô biên.
Hoàng Huy


0 comments:
Đăng nhận xét